Tân Thế Kỷ – Chị Tăng Khánh Kiều đã rong ruổi hơn 600.000 km trong suốt 27 năm để tìm con gái bị bắt cóc. Suốt hành trình đó, hành trang chị mang theo chỉ có quần áo, chăn chiếu cùng một chiếc xe đạp. Chị qua khắp các tỉnh thành lớn nhỏ, thậm chí sang cả nước ngoài. Đến tận lúc bị tai nạn, gãy chân chị vẫn cố gắng tìm kiếm con thông qua mạng Internet…
Dù đi đâu, sau bao lâu, nhất định phải tìm được con
Ngày 10/11/1994, chị Tăng Khánh Kiều, 29 tuổi, đi làm về chỉ thấy con gái lớn ở nhà, bé út tên Bình bị một người đàn ông xa lạ bế đi mất. Hai tuần tiếp theo, gia đình, họ hàng và bạn bè chia nhau đi tìm khắp cả thành phố Tương Đàm, tỉnh Hồ Nam, nhưng vẫn không thể tìm được bé Bình.
Từ đó, chị Kiều bắt đầu hành trình tìm con dài hơn 600.000 km. Trong suốt 27 năm, chị đã đi mòn bánh xe khắp các tỉnh Giang Tây, Quảng Đông, Trùng Khánh, Tứ Xuyên, chỉ cần thấy ở đâu có người có thể là con mình là chị lập tức tìm đến.
Để tiết kiệm kinh phí, chị không dám ngủ nhà trọ, buổi sáng nhịn ăn, trời tối tìm một chỗ bên đường đắp chăn bông ngủ tạm, khi đói chỉ dám ăn mấy chiếc màn thầu. Khi rời khỏi nhà, ngoài chiếc xe đạp, chị chỉ mang theo bộ chăn chiếu và vài bộ quần áo.

Đầu tiên chị cho rằng con gái bị bán đến miền núi xa xôi, nên đạp xe đi vào các vùng núi ở tỉnh Hồ Nam. Đến một thôn nọ, chị gặp một phụ nữ hơn 40 tuổi cũng trong hành trình tìm con. Hơn 20 năm trước, con gái chị theo cha đi chợ, bị lạc. Người chồng không chịu được đau khổ nên tự tử, chỉ còn mình chị vẫn tìm con từ đó đến nay.
Hai người phụ nữ kết bạn, cùng nhau đi khắp thôn xóm phát thông báo tìm người. Buổi tối, hai người ngủ vạ vật bên đường, lấy chiếc chăn làm đệm, một chiếc còn lại để đắp. Sau khi tìm hết khu vực này, hai người chia tay, mỗi người tiếp tục lên đường theo hướng mình nghĩ có thể tìm được con.
Trong suốt 27 năm, chị Kiều đã đi mòn bánh xe khắp các tỉnh Giang Tây, Trùng Khánh, Quảng Đông, Tứ Xuyên… thậm chí sang cả Thái Lan, chỉ cần nghe được chút thông tin nào có thể liên quan đến con gái dù ở bất kỳ đâu thì người phụ nữ này đều không quản khó khăn lập tức lên đường tìm đến.
“Dù đi đâu, tìm bao lâu, nhất định phải tìm được Bình!”, chị Kiều tự nói với bản thân.
Đã khó khăn nhưng chị vẫn bị lừa
Từ một người trầm lặng, chị dần trở nên giỏi ăn nói. Có người nói chị giả vờ tìm con để xin tiền, chị đáp trả không có cha mẹ nào lại nguyền rủa con mình bị bắt cóc. Có người nói nếu giúp chị tìm lại được con, chị phải trả 10.000 nhân dân tệ. Chị nghe xong lập tức đáp ứng, vì chỉ cần tìm lại được con, mất bao nhiêu tiền chị cũng sẵn sàng.
Có lần đến ga tàu, chị gặp một phụ nữ trẻ bế con, nói mình bị kẻ gian móc túi lấy trộm hết tiền, hai mẹ con không có tiền mua vé xe về nhà. Sau khi hỏi han, chị rút hết tiền trong người đưa cho người phụ nữ này. Một tuần sau chị lại gặp hai mẹ con ở đúng ga tàu đó, chị vừa hỏi tại sao vẫn còn ở đây, đối phương đã vội vàng chạy mất. Nhưng chị không hề nghĩ nhiều về những chuyện này, vì trong lòng chỉ có suy nghĩ phải tìm bằng được con gái.
Năm 2003, anh trai cho chị chiếc điện thoại di động. Từ đó cứ ba ngày một lần, anh trai lại gọi điện thoại cho chị tìm hiểu tình hình, hoặc an ủi, hoặc động viên, có lúc cũng khuyên chị nếu thật sự không tìm được thì buông tay về nhà. Chị từ chối không về, còn anh trai vẫn dõi theo hành trình tìm con của chị.
Năm 2020, từ chiếc xe đạp ban đầu, chị đã đổi đến chiếc xe máy thứ tư do anh trai mua cho, điện thoại cũng từ đen trắng biến thành Black Berry rồi thành điện thoại thông minh. Chị đã 56 tuổi, tổng quãng đường đo được trên công tơ mét bốn chiếc xe máy đã hơn 600.000 km, nhưng chính chị cũng không nhớ được tên những địa phương từng đi qua.
Chị chưa bao giờ đi ôtô, tàu hỏa, máy bay. Sự hào nhoáng nơi thành thị hay cảnh hoang sơ vùng nông thôn đều không có quan hệ gì với chị. Trong đầu chị từ đầu đến cuối chỉ có hình ảnh “hai mắt rất to, lông mi rất dài” của con gái trước khi mất tích.
Mặc dù đã làm mọi cách có thể, chị vẫn không tìm được con gái, nhưng lại giúp được bốn gia đình tìm lại được con cái thất lạc, điều này đã an ủi chị rất nhiều.
Bị tai nạn, chân bị thương nặng, chị vẫn quyết tìm con
Mặc dù đã làm mọi cách có thể, trải qua quãng đường và khoảng thời gian tìm kiếm dài đằng đẵng nhưng chị Kiều vẫn không tìm được con gái, tuy vậy chị đã giúp được 4 gia đình tìm lại được con cái thất lạc, điều này đã an ủi chị rất nhiều.
Cuối năm 2020, chị không may bị tai nạn giao thông ở Giang Tây, khiến chân bị thương nặng. Hành trình tìm con suốt 27 năm đứt đoạn, chị được anh trai đón về nhà.
Nằm trên giường bệnh, chị Kiều vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm con gái. Chị bắt đầu thông qua Internet để tìm con. Đã có 4 lần, các tình nguyện viên và cộng đồng liên hệ nói người này người kia rất có thể là con gái chị, thông tin miêu tả cũng ăn khớp khiến hy vọng trong chị được nhen nhóm, nhưng cuối cùng kết quả đều không phải.
Vào tháng 5 năm 2021, một Tiktoker chuyên tìm trẻ lạc biết được câu chuyện của chị Kiều, đã đưa nó lên mạng. Vài ngày sau, hàng xóm của con gái chị xem được video. Với sự hỗ trợ từ cảnh sát, chị Kiều cuối cùng cũng liên hệ được với Bình.
Gặp lại con, nhưng chị không rơi nước mắt
Ngày 10/6/2021, Bình lần đầu tiên quay về Tương Đàm gặp mẹ sau 27 năm xa cách.
Gặp lại con gái sau gần nửa đời tìm kiếm, người mẹ không rơi một giọt nước mắt nào, bởi chị đã khóc đến cạn nước mắt suốt mấy chục năm qua.
Nhiều năm kiên trì cuối cùng đã mở ra một kết quả tốt đẹp, niềm vui đoàn tụ bao trùm cả gia đình chị Kiều. Vào tháng 6 năm 2021, chị Kiều đã được cùng con gái lớn và con gái út ngồi đối diện với nhau để ăn trưa.

Dù cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn vì chị Kiều còn phải đối mặt với khoản nợ không nhỏ đã mượn để tìm kiếm con gái, và con chị cũng bị ảnh hưởng tâm lý trong khoảng thời gian bị bắt cóc nhưng họ vẫn vui vẻ vì “Ít ra bây giờ chúng tôi cũng có một mái ấm, che mưa che gió”.
Tháng 11 năm 2021, Bình xin nghỉ việc tại Thâm Quyến, chuyển về hẳn Tương Đàm ở với mẹ và chị gái. Hai chị em Bình lại cả ngày quấn quýt bên nhau giống như những ngày thơ ấu.
Theo CCTV
Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*



