“Trại súc vật” là một bộ phim hoạt hình được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên, từng được nhiều người sử dụng để “ châm biếm” chính quyền Liên Xô cũ. Tác phẩm này đề cập tới sự tha hóa biến chất của giới cầm quyền và lên án sự suy đồi đạo đức lẫn thói vô cảm của những công dân trong xã hội thời đó.
Sau khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991, khi nhắc tới tác phẩm này thì người ta lại liên tưởng đến xã hội Trung Quốc. Tuy nhiên, với những gì đã và đang diễn ra trong hơn 30 năm trở lại đây, có thể nhận định Trung Quốc không phải là một “Trại súc vật”.

“Trại súc vật” – Bộ phim hoạt hình nói về một xã hội bị cai trị bởi sự dối lừa
Bộ phim hoạt hình “Trại súc vật” được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của George Orwell, xuất bản lần đầu tiên ở Anh vào ngày 17 tháng 8 năm 1945. Tác phẩm lên án thực tế xã hội bằng việc mượn hình ảnh một nhóm động vật nổi loạn, với khẩu hiệu tạo ra một xã hội “bình đẳng, tự do và hạnh phúc”.

Xã hội này do một con “Lợn độc tài” cầm đầu cùng với đám trợ tá cũng là những con lợn khác. Chúng liên tục dùng các “thủ đoạn” tuyên truyền, thậm chí cưỡng chế để có được quyền lực và lợi ích.
Ra đời vào năm 1945, “Trại súc vật” được cho là “nhắm vào” Liên Xô. Nhưng tác giả Orwell nói rằng tác phẩm của ông không ám chỉ bất cứ quốc gia hoặc hệ thống chính trị cụ thể nào. Các sự kiện và nhân vật trong “Trại súc vật” có thể xảy ra ở bất cứ một quốc gia nào, trong bất cứ một giai đoạn nào… Bởi vì sự ham muốn quyền lực, tham nhũng hoặc sự khờ dại là đặc điểm chung của phần lớn con người.
Đúng như lời của Orwell đã nói, sau khi Liên Xô tan rã, người ta đã xem Trung Quốc là phiên bản đời thực của “Trại súc vật”.
Thoạt nhìn vào sự hủ bại của giới cầm quyền Trung Quốc và tình trạng đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng khiến người ta dễ dàng đồng ý với nhận định trên. Tuy nhiên, nếu quan sát thật cẩn thận những diễn biến trong khoảng thời gian hơn 30 năm trở lại đây, chúng ta có thể khẳng định rằng: Trung Quốc không là “Trại súc vật”.
Trung Quốc và sự thăng hoa trở lại của đạo đức
30 năm sau ngày Liên Xô tan rã, Trung Quốc vẫn tiếp tục xây dựng “mẫu hình xã hội” mà Liên Xô từng theo đuổi. Và rồi những học thuyết vô thần từ phương Tây đã khiến người dân Trung Quốc rời xa các giá trị đạo đức quý giá của nền văn minh tín thần.
Việc chỉ nhìn vào thực trạng đạo đức giới cầm quyền và sự vô cảm của một bộ phận không nhỏ người dân mà đem Trung Quốc ra để “châm biếm” như một “ Trại súc vật” xem ra có phần hơi phiến diện.
Nếu như những năm 90 đánh dấu sự “nới lỏng” các chính sách kinh tế xã hội Trung Quốc thì đây cũng là khoảng thời gian các giá trị tinh thần người Trung Quốc xuất hiện “tín hiệu” phục hồi.
Có thể kể ra đây một sự kiện vào đầu những năm 90, tại Trung Quốc phổ truyền rộng rãi một “Môn khí công đặc biệt”. Nó có khả năng giúp con người cải biến thể trạng mạnh mẽ và giúp con người ta nâng cao đạo đức trở lại mỗi ngày.
Chỉ sau thời gian rất ngắn tại Trung Quốc đã có khoảng 100 triệu người theo học bộ môn khí công này. Có hơn 90% số người theo học nhận được sự cải biến rõ rệt về thể chất. Và 100% những người theo học đều được yêu cầu phải nâng cao đạo đức trở lại. Đó chính là Pháp Luân Công hay còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp.
Người Trung Quốc không vô cảm mà kỳ thực lại rất quả cảm
Sự thiếu khách quan của truyền thông ngày nay khiến người ta đánh giá rằng, gần như người dân Trung Quốc tỏ ra thờ ơ, vô cảm đối với những người sống xung quanh họ. Nhiều người vẫn tin rằng các giá trị cao đẹp trong mối quan hệ cộng đồng vốn có và lương tri của xã hội Trung Quốc đã sớm bị thủ tiêu kể từ thời “Cách mạng văn hóa”. Thực tế có đúng vậy không?
Sau thời gian phổ truyền và được nồng nhiệt chào đón, đến ngày 20/7/1999 bộ môn Pháp Luân Công chính thức bị đàn áp tại Trung Quốc. Những tưởng trước sức mạnh của ĐCS TQ mọi thứ đều phải bị hủy diệt. Tuy nhiên, đức tin và lương tri của con người chưa bao giờ chịu quy hàng.
Lo sợ khả năng lan tỏa mạnh mẽ của Pháp Luân Công, cựu Tổng Bí thư Giang Trạch Dân đã chỉ đạo tất cả lực lượng dưới quyền đàn áp thẳng tay. Ngày 23/1/2001, một màn tự thiêu tại Thiên An Môn được dàn dựng để ĐCSTQ rộng đường dư luận trấn áp những người thiện lương…

Vào thời đỉnh cao của cuộc bức hại, các kênh truyền thông nhà nước tại Trung Quốc Đại Lục đang từ khen ngợi Pháp Luân Công bỗng chuyển sang phát liên tục 7 giờ trong ngày các nội dung tuyên truyền giả dối về Pháp Luân Công. Trong các nội dung đó có cả video về màn tự thiêu được ĐCSTQ dàn dựng.
Các kênh truyền thông của ĐCSTQ đã chọn toàn khung giờ vàng phát sóng các nội dung vu khống Pháp Luân Công. Tưởng chừng như người dân Trung Quốc đã hoàn toàn bị “nhồi sọ” và lừa dối. Tưởng chừng như hơn 100 triệu người tại Trung Quốc phải mãi mãi chịu hàm oan. Nhưng một sự kiện chèn sóng bất ngờ được thực hiện, góp phần khiến người dân Trung Quốc bừng tỉnh.
Vụ cướp sóng truyền hình nhà nước Trung Quốc được xem là một sự kiện chấn động thế giới. Dư chấn của nó chưa hề suy giảm trong hơn 20 năm qua.
Lại một bộ phim hoạt hình làm nhân loại tỉnh thức
Ngày 5/3/2002, những người Trung Quốc tràn đầy chính tín và lòng quả cảm ở Trường Xuân – Trung Quốc đã thành công trong việc chèn sóng truyền hình quốc gia. Mục đích việc chèn sóng suốt gần 1 tiếng đồng hồ của nhóm nhỏ người Trung Quốc này là để minh oan cho hơn 100 triệu người Trung Quốc khác.
Một bộ phim phanh phui màn tự thiêu giả do ĐCSTQ đứng sau dàn dựng đã được phát sóng với thời lượng từ 40-50 phút, phủ sóng hàng trăm ngàn người dùng và hàng triệu người xem khác trên các kênh truyền hình. Bất chấp “sự trừng phạt khủng khiếp” theo mệnh lệnh của vị tổng Bí thư Đảng thời đó là Giang Trạch Dân và các tay chân của ông ta, những người Trung Quốc dũng cảm đã làm được những điều họ cần làm.
Chính khí của mảnh đất “Thần Châu” chưa hề biến mất. Các giá trị cốt lõi của nền văn minh Trung Hoa vẫn còn nguyên. Những người Trung Quốc dẫu yếu thế vẫn dũng cảm lên tiếng cho đức tin, lẽ phải và chân lý. Trung Quốc chưa bao giờ là “Trại súc vật”.
20 năm sau sự kiện vụ chèn sóng, một cuộc gặp gỡ định mệnh của người trong cuộc – chàng họa sĩ tài năng Đại Hùng và đạo diễn dũng cảm Jason Loftus, đã làm tiền đề cho sự ra đời của một bộ phim hoạt hình tài liệu có tên “Trường Xuân”. Từ những ngày đầu công chiếu, bộ phim này đã tạo được những tiếng vang.

Một bộ phim hoạt hình có khả năng làm thay đổi thế giới
Nếu như “Trại súc vật” là một bộ phim hoạt hình có giá trị lên án và cảnh tỉnh xã hội mạnh mẽ, thì “ Trường Xuân” lại là bộ phim hoạt hình có khả năng làm thay đổi thế giới.
Ai cũng biết ĐCSTQ đã sử dụng tất cả các điều kiện có thể để bức hại các học viên Pháp Luân Công trong 23 năm. Không chỉ dùng vũ lực họ cùng dùng truyền thông trong lẫn ngoài nước để đưa tin sai sự thật, kích động hận thù, khiến rất nhiều người dân Trung Quốc và thế giới hiểu lầm về Pháp Luân Công.
Hơn 20 năm qua, các học viên Pháp Luân Công bằng mọi phương cách, không ngừng giải thích về sự thật. Họ không hề nản lòng. Nỗ lực chèn sóng ở Trường Xuân của nhóm người Trung Quốc năm đó là một đóng góp lớn.
Cần biết rằng, sau sự kiện chèn sóng truyền hình trên, ĐCSTQ đã phát động một cuộc đàn áp điên cuồng, trong vòng 20 ngày, hơn 5.000 học viên Pháp Luân Công vô tội đã bị bắt giữ bất hợp pháp ở Trường Xuân. Có ít nhất 8 người bị đánh chết và 15 người bị giam giữ từ 4 đến 20 năm tù.
Tại Canada, đạo diễn Jason Loftus đã gặp Đại Hùng – một người trong cuộc của vụ chèn sóng năm đó. Đại Hùng là một họa sĩ. Lấy cảm hứng từ lòng quả cảm của những người Trung Quốc dám lên tiếng bảo vệ cái đúng, Loftus đã quyết định tái hiện lại sự kiện chấn động này và đưa nó lên màn ảnh thông qua câu chuyện được kể từ những nét vẽ của Đại Hùng..
Trailer giới thiệu phim hoạt hình “Trường Xuân”
Sau 6 năm sản xuất, ngày 20 và 23/07/2022, bộ phim tài liệu hoạt hình “Trường Xuân” đã được công chiếu tại Liên hoan Phim Tài liệu Melbourne. Bộ phim đã đem đến cho khán giả thế giới biết về một bí mật lớn bị che dấu ở Trung Quốc và hành trình bảo vệ công lý vĩ đại của những người theo đuổi giá trị Chân – Thiện – Nhẫn.

Bằng việc kể lại một câu chuyện vĩ đại, “Trường Xuân” đã trở thành một bộ phim hoạt hình vĩ đại. “ Trường Xuân” một lần nữa đi nói với thế giới rằng những học viên Pháp Luân Công đã bị ĐCS TQ vu oan. Pháp Luân Công là một bộ môn rất tốt và những người tu luyện Pháp Luân Công chân chính cũng rất tốt.
Tất nhiên, việc mang lương tri và sự thật trở lại cuộc sống sẽ có sức mạnh làm thay đổi thế giới. Và “ Trường Xuân” đang trên đường thực hiện sứ mệnh to lớn đó.
“Trường Xuân” – Mùa xuân vĩnh cửu và một hành trình không lùi bước
“Trường Xuân” đã nhận được “Giải thưởng Khán giả” và “Giải Giá trị con người” tại Liên hoan phim Quốc tế Thessaloniki ở Hy Lạp. Tháng 4/2022, phim đã nhận được Giải thưởng được chú ý đặc biệt tại Liên hoan phim Quốc tế Phim Movies That Matter ở Hà Lan.

Ngày 8/5, tại “022 Hot Docs”, liên hoan phim tài liệu quốc tế lớn nhất ở Bắc Mỹ, “Trường Xuân” đã đạt được vị trí thứ nhất “Giải thưởng của khán giả”. Đến ngày 5/6, “Trường Xuân” tiếp tục nhận được ‘Giải thưởng Phim tài liệu hay nhất’ và ‘Giải Bình chọn của khán giả’.
Bộ phim kể về sự kiện chèn sóng truyền hình ở Trường Xuân – Trung Quốc đã trở thành một hiện tượng sau ngày ra mắt.
Nhà phê bình phim nổi tiếng người Úc Krausz, cựu chủ tịch của Hiệp hội phê bình phim Úc nói Trường Xuân là bộ phim xuất sắc, và “được thực hiện với một ý tưởng rất khác thường”.
Nhà sản xuất video, kỹ sư âm thanh George Mavroyeni cho rằng, các học viên Pháp Luân Công được mô tả trong phim là “rất dũng cảm”, và Chính phủ Úc phải lên tiếng trước sự đàn áp dã man của ĐCSTQ. Ông nói thêm rằng:
“Họ (các học viên Pháp Luân Công) không chỉ quyết tâm, họ còn thực sự sẵn sàng từ bỏ mạng sống của mình để đấu tranh cho tự do.
Chúng tôi phải nói với Chính phủ của chúng tôi: Phải lên tiếng cho những người bị áp bức (ở Trung Quốc). Rất nhiều người thậm chí không nhận ra rằng, người Trung Quốc đang bị áp bức.
Nếu các phương tiện truyền thông chính thống không vạch trần điều này, thì theo tôi, các phương tiện truyền thông chính thống của chúng ta đang thông đồng với các phương tiện truyền thông của Trung Quốc (ĐCSTQ)”.
Chia sẻ với Epoch Times, đạo diễn Loftus nói: “Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm và chống lại sự đàn áp, là một chủ đề nghiêm túc về nhân quyền…
Cuộc bức hại Pháp Luân Công của ĐCSTQ là cách làm cực kỳ cực đoan, họ phát tán các thông tin giả, cố ý (khiến mọi người) căm ghét và hiểu lầm một nhóm người bị bức hại dã man”.
Khi kể câu chuyện về những học viên Pháp Luân Công này Loftus nói rằng, Ông muốn khán giả thấy được những “hành vi ngược đãi vô lý” mà các học viên Pháp Luân Công phải chịu đựng, và những ngược đãi mà một số người tham gia khác đang “tiếp tục phải đối mặt” ở Trung Quốc.

Tại Trung Quốc không chỉ có một sự kiện chèn sóng ở Trường Xuân mà còn rất nhiều sự kiện chấn động khác. Vẫn còn rất nhiều những con người với đủ đầy chính khí. Họ sẵn lòng bảo vệ lẽ phải bằng sự thiện lương. Và “tấm lòng” của họ cũng lại sẽ làm lay động triệu triệu những con tim trên thế giới. Lương tri phải thức tỉnh. Mùa xuân sẽ vĩnh hằng.
Vậy đó, “Trại súc vật” đơn giản chỉ là một bộ phim nói về một xã hội “hư nát” được cai trị bởi những con lợn béo ú. Một xã hội đạo đức bị suy đồi, không một ai dám đứng lên vì chân lý.
Tại Trung Quốc vẫn đang có rất nhiều những con người quả cảm, biết phân biệt đúng sai và sẵn sàng dấn thân cho lẽ phải. Nên Trung Quốc hiển nhiên không là “Trại súc vật”.
V.N


