Dưới ánh nắng ban mai rạng rỡ, một người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn bước lên bục sân khấu nhỏ. Bà nhấc chiếc micro lên và bắt đầu nói. Giọng bà vang dội, đôi khi xúc động gần như phát khóc, rồi bình tĩnh lại. Những hình ảnh được gợi lên từ lời kể của bà khủng khiếp đến mức khiến mọi người im lặng không thể thốt nên lời. Họ như rơi vào một thế giới tăm tối tựa như địa ngục trần gian cách đó 6,000 dặm (9,656 km).

“Tên tôi là Trương Ngọc Hoa (Yuhua Zhang). Tôi là một học viên Pháp Luân Công,” bà tự giới thiệu.
“Tôi từng là một giáo sư kiêm chủ nhiệm Khoa Ngôn ngữ Nga tại Đại học Sư phạm Nam Kinh, Trung Quốc. Vì đức tin của tôi vào Pháp Luân Công, nên tôi đã bị trường đại học của mình đuổi việc. Từ tháng 10/2000 đến tháng 11/2012, tôi đã bị giam giữ tại một số địa điểm, trong đó có Trại Lao động Nữ tỉnh Giang Tô, Trại giam Nam Kinh, và Nhà tù Nữ Nam Kinh. Tôi đã phải chịu đựng nhiều loại hình tra tấn trong nhiều năm”….
Lời chia sẻ của bà Hoa cùng rất nhiều học viên Pháp Luân Công khác đều muốn phơi bày một cuộc đàn áp đẫm máu đã và đang tồn tại hơn 26 năm tại Trung Quốc. Cuộc đàn áp luôn bị chính quyền ấy (ĐCSTQ) che dấu, nhưng mức độ tà ác lại không khác chi một cuộc diệt chủng chống lại loài người và chưa từng có trong lịch sử.
Trước năm 1999 khắp Trung Quốc Đại Lục, nhà nhà, người người ai cũng biết Pháp Luân Công là một môn Công Pháp thượng thừa của Phật Gia giúp người học cải thiện sức khỏe và tu dưỡng tâm tính, nâng cao đạo đức. Người truyền người, tâm truyền tâm, cứ vậy mà chỉ vài năm đã có hơn 100 triệu người theo học. Sự phổ truyền của Pháp Luân Công khiến giới khoa học bắt tay tiến hành rất nhiều cuộc nghiên cứu, và nghiêm túc nhìn nhận về một hình thức khoa học tiên tiến, cao cấp hơn; Pháp Luân Công được giới truyền thông hết lời ca ngợi và rất nhiều quan chức trung ương đến địa phương của ĐCSTQ đều theo tập.
Ngay cả ông Hồ Cẩm Đào cũng có một cuốn Chuyển Pháp Luân – cuốn sách chính của Pháp Luân Công. Ông trân trọng để sách ở nơi cao ráo nhất trong nhà, và hay nói: “Đây không phải cuốn sách bình thường mà là sách tu Phật, do đó không được để tùy tiện mà phải để nơi cao nhất“. Còn vợ của ông Giang Trạch Dân – Tổng bí thư ĐCSTQ là bà Vương Dã Bình khi ấy cũng đang đọc Chuyển Pháp Luân và luyện 5 bài công Pháp hàng ngày, sức khỏe và tâm tính của bà cải thiện tích cực rõ rệt.
Tuy nhiên, chỉ có ông Tổng bí thư Giang Trạch Dân lại coi sự phổ biến ngày càng mạnh mẽ của môn tu luyện này là mối đe dọa đối với hệ tư tưởng vô thần của ĐCSTQ, hơn nữa từ lâu cá nhân ông Giang đã sinh lòng đố kỵ ngày càng sâu sắc với Nhà sáng lập Pháp Luân Công. Vì thực tế sức ảnh hưởng của Đại sư Lý Hồng Chí lúc này rất lớn, khắp nơi đều tán dương và ngưỡng mộ Ông.
Vào ngày 20/07/1999, bỏ qua tất cả những lời can ngăn của giới chính trị cao cấp và những kết luận từ các báo cáo về Pháp Luân Công là “trăm điều lợi, không điều hại“, ông Giang Trạch Dân đã đơn phương khởi động một chiến dịch trên toàn quốc nhằm tiêu diệt môn tu luyện Phật Gia này. Kế hoạch là xóa bỏ Pháp Luân Công trong vòng ba tháng. Một mục đích khác nữa là để kịp thời cho ông Giang Trạch Dân tuyên bố về một chiến thắng trước thềm đại hội đảng vào mùa thu.
Một bộ máy đã được thử nghiệm và chứng minh của nhà nước đàn áp này bắt đầu hoạt động: Tất cả các hãng thông tấn trong nước đều được lệnh in và phát sóng không ngừng những tuyên truyền đổ lỗi cho các học viên Pháp Luân Công về mọi tệ nạn xã hội có thể có. Chỉ qua một đêm, môn tu luyện này đã bị tuyên bố là bất hợp pháp. Việc hướng dẫn thực hành môn tu luyện này, chia sẻ tài liệu về môn tu luyện, hoặc thậm chí nói một cách tích cực về môn này đều có thể bị phạt tù hoặc tệ hơn thế.
Cuộc đàn áp Pháp Luân Công diễn ra từ tháng 7/1999 và đến nay vẫn chưa chấm dứt. Trong hơn 26 năm năm đó, hàng triệu học viên Pháp Luân Công đã bị bức hại nghiêm trọng về tài chính, hủy hoại thân thể, bôi nhọ thanh danh. Cụ thể hơn, ĐCSTQ đã sử dụng 1/4 nguồn lực và tài chính quốc gia để tiến hành cuộc đàn áp này.
Các học viên bị bắt giam và kết án phi pháp, bị bức hại trong các nhà tù và trại tẩy não bằng các hình thức tàn ác chưa từng có trong lịch sử. Tội ác diệt chủng kinh khủng nhất là ĐCSTQ đã hậu thuẫn cho nhiều bệnh viện lớn, các tổ chức y tế,… mổ cướp nội tạng sống của học viên Pháp Luân Công, thu lại một nguồn lợi nhuận khổng lồ,… Tất cả tội ác mà ĐCSTQ gây ra được chính quyền này che dấu, báo cáo sai lệch, vu khống, đặt điều,… bằng cách thao túng, định hướng truyền thông trong ngoài nước, tuyên truyền liên tục trong dân, đưa vào hệ thống giáo dục trẻ em,…
Thực tế, ĐCSTQ trong hơn 70 năm cầm quyền đã khởi động các cuộc đàn áp về đức tin tàn ác đối với người Hồi Giáo Duy Ngô Nhĩ, Công giáo, Phật giáo,…
Bà Trương kể tiếp…
“Vào tháng 11/2011, cảnh sát đã đưa tôi đến một bệnh viện, nơi họ đã dùng vũ lực chích một loại thuốc không rõ nguồn gốc vào người tôi hai lần. Họ còn trói tay chân tôi vào một chiếc giường, bóp mạnh vào má tôi để buộc tôi phải mở miệng và ép tôi dùng một số loại thuốc. Những loại thuốc này khiến tôi bị tê lưỡi, chân tay tê cứng, co giật, và vô cùng đau đớn. Tôi đã bị bất tỉnh,” bà cho biết, khi trình bày tại một buổi tập hợp tưởng niệm ngày bắt đầu diễn ra cuộc bức hại này.
“Sáng hôm sau, họ nhét một ống qua lỗ mũi vào dạ dày tôi, và đổ vào bụng tôi một vài lọ thuốc không rõ nguồn gốc. Tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt, tim đập nhanh, buồn nôn, co giật, và đau cơ. Cơn co giật đi kèm với những cơn co thắt cổ họng và cơ mặt của tôi căng lên. Tôi không thể mở miệng và cảm thấy khó thở. Nhịp tim tôi đập loạn xạ như thể tôi sắp chết. Các ngón tay của tôi duỗi ra không kiểm soát được. Tôi đã trải qua nỗi đau tột cùng và ngất đi.”

Dẫn từ lời chia sẻ của bà Trương để đề cập đến một trong những hình thức khủng khiếp mà ĐCSTQ đã bức hại đến tàn phế và thậm chí mất đi tính mạng đối với các học viên Pháp Luân Công.
Quan chức và cai ngục cố gắng nghĩ ra cả trăm hình thức tra tấn, càng độc ác càng thỏa mãn họ
Theo thống kê mới nhất từ trang Minh Huệ, sau 26 năm Pháp Luân Công bị đàn áp, đã có 5.132 học viên bị bức hại đến chết trong các trại tẩy não và nhà tù Trung Quốc. Số liệu này thực chất còn cao hơn nhiều vì đa phần các trường hợp bị bức hại đến chết, thi thể sẽ bị thủ tiêu hoặc báo cáo sai lệch về nguyên nhân tử vong. Các trường hợp Minh Huệ thu thập là những nhân chứng thực tế.

Nhiều nạn nhân sống sót khỏi cuộc đàn áp tàn khốc đó đã may mắn trốn thoát và tị nạn sang các quốc gia khác. Tại những quốc gia tôn trọng nhân quyền, họ đã dũng cảm bước ra vạch trần thủ đoạn và những đòn tra tấn ác độc của ĐCSTQ phía sau bức tường của các nhà tù, trại lao động cưỡng bức và các trung tâm “cải tạo”.
Quan chức ĐCSTQ và cai ngục đã nghĩ ra đủ loại biện pháp tra tấn, càng độc ác càng thỏa mãn họ. Các hình thức tra tấn này dùng để đàn áp tàn khốc những tín đồ tôn giáo dù là Cơ Đốc nhân, người Duy Ngô Nhĩ, học viên Pháp Luân Công hay các Phật tử. Mục đích để họ từ bỏ đức tin và ca ngợi ĐCSTQ là tối cao, phải tôn thờ ĐCSTQ trên cả thần thánh.
VIDEO. MỘT NHÂN CHỨNG SỐNG SÓT ĐẦU TIÊN SAU KHI BỊ MỔ CƯỚP TẠNG ĐÃ ĐỨNG RA TRƯỚC TRUYỀN THÔNG QUỐC TẾ ĐỂ VẠCH TRẦN TỘI ÁC CỦA ĐCSTQ (VIDEO TTVN)
Theo thống kê từ Minghui,org, đã có hơn 100 phương pháp tra tấn thường xuyên dùng để bức hại những người tu tập môn thiền định này. Nhiều phương pháp cũng được sử dụng để tra tấn những tín đồ tôn giáo khác.
Theo báo cáo của Minghui.org, trưởng Phân khu số 3 tại Trại lao động nữ Cát Lâm, ở tỉnh Cát Lâm, đã công khai đe dọa một học viên Pháp Luân Công rằng: “Chúng tao có 108 loại phương pháp tra tấn! Mày nghĩ mày có thể sống sót rời khỏi đây sao?”
Dưới đây là một vài chiêu thức tra tấn vô nhân đạo mà ĐCSTQ thường xuyên sử dụng trong tù, các trại lao động và trung tâm “cải tạo”.
Treo gạch quanh cổ
Treo những đồ vật nặng quanh cổ là một trong những biện pháp tra tấn phổ biến nhằm phá huỷ ý chí của những học viên Pháp Luân Công kiên định với đức tin của mình.

Một cựu tù nhân đã được giảm 8 năm tù vì giúp cai ngục tra tấn các tù nhân lương tâm, bao gồm các học viên Pháp Luân Công và các thành viên của Giáo hội Đức Chúa Trời Toàn năng (CAG), người này sau đó đã kể lại cho Bitter Winter cách các tù nhân tra tấn các tín đồ.
“Phương tiện để chuyển hoá các tín đồ rất đa dạng – từ đánh đập thường xuyên đến tra tấn, hay dìm họ trong nước lạnh âm độ C hoặc treo xô nước 10 kg quanh cổ họ,” cựu tù nhân này nói. “Cai tù sẽ vờ như không nhìn thấy những hành động bạo lực này.”
Đánh bằng roi
Minh Huệ đưa tin, một tù nhân Gao Minglong ở nhà tù Tứ Bình ở tỉnh Cát Lâm cho biết “Dùng roi đánh là một việc khá mất sức!” sau khi anh ta lột sạch quần áo của học viên Pháp Luân Công Liang Zhenxing rồi dùng roi đánh vào lưng anh này.
“Nhiều năm rồi tao không được đánh ai. Hôm nay tao cảm thấy rất hứng thú! Đứa nào không nghe lời tao thì đến đây, tao sẽ dạy cho chúng mày một bài học!”, Gao nói thêm – một nhân chứng nhìn thấy cảnh tra tấn này thuật lại. Liang qua đời vào tháng 5/2010 do phải chịu đựng đòn roi và các hình thức tra tấn khác.
Qin Jing, một thành viên của CAG, đã bị kẹp ngón tay bằng thanh tre dài trong đồn cảnh sát, Bitter Winter đưa tin. “Mỗi trận đòn roi đều khiến tôi đau như cắt, ngón tay và ngón chân dính đầy máu khi chúng quất vào người tôi liên tục, bàn tay và bàn chân của tôi sưng tấy và đau đớn không thể chịu đựng nổi,” anh nói.

Sốc điện
Sốc điện là một trong những phương pháp tra tấn mà ĐCSTQ thường sử dụng với tín đồ của tất cả các tôn giáo. Theo báo cáo của Bitter Winter, một người đàn ông lớn tuổi theo đạo Cơ Đốc ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc đã bị bắt vào tháng 7/2020 và bị tra tấn tàn bạo trong cuộc thẩm vấn.
“Một cảnh sát dùng dùi cui điện chọc vào người tôi và nổ điện liên tục,” người đàn ông 70 tuổi này nói. “Anh ta còn chọc vào vùng kín của tôi 2 lần, khiến tôi đau đớn không thể chịu nổi.”
Tursunay Ziawudun, một phụ nữ Uyghur đã trốn sang Hoa Kỳ, nói với BBC rằng cô đã bị chích điện bằng dùi cui điện và bị cưỡng hiếp tập thể ba lần. “Một người phụ nữ đưa tôi vào phòng… Họ có một cây dùi cui điện, tôi không biết nó là gì, và nó được đưa vào bên trong đường sinh dục của tôi, tra tấn tôi bằng cách giật điện,” cô nói.

Lạm dụng tình dục
ĐCSTQ đã liên tục sử dụng cưỡng bức tập thể và lạm dụng tình dục như một công cụ diệt chủng để loại bỏ đức tin và bức hại những người không chịu phục tùng hệ tư tưởng cộng sản. Một thành viên nữ của CAG, Gao Jie, nói với Bitter Winter rằng một số nữ cai ngục đã ép cô quan hệ tình dục với một nam cai tù sau khi họ lột trần và tắm cho cô.
“May mắn thay, tôi đang có kinh vào thời điểm đó, vì vậy tôi đã thoát khỏi điều này trong gang tấc,” cô nói.

Trong một báo cáo, Minghui.org đã ghi lại trường hợp 18 nữ học viên Pháp Luân Công bị giam giữ tại Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia khét tiếng ở Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh. Họ bị tống vào xà lim nam và các lính canh khuyến khích các tù nhân hãy hãm hiếp các học viên này. Trong một trường hợp khác, một bé gái 9 tuổi, là con của một học viên Pháp Luân Công đã qua đời, hàng ngày bị ba người đàn ông cưỡng hiếp tại một bệnh viện tâm thần ở Bắc Kinh.

Bức thực
Thông thường, các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ sẽ tuyệt thực trong thời gian dài để phản đối việc chính quyền bắt giữ họ trái pháp luật. Và những người này sẽ bị bức thực dã man bằng cách bóp miệng, điều này không chỉ khiến răng và nướu nạn nhân bị tổn thương mà đôi khi còn dẫn đến những vấn đề nghiêm trọng khác. Cảnh sát, bác sĩ và quản tù hợp sức để ép họ ăn “bữa ăn” tẩm thuốc độc hại thần kinh, trộn với ớt cay, nước muối và thậm chí cả phân.
Ví dụ, Chu Lin, một học viên Pháp Luân Công, đã tuyệt thực sau khi bị bắt vào tháng 4/2004. Cảnh sát tham gia bức thực cô đã đưa nhầm ống truyền vào khí quản của cô, khiến cô hôn mê do nghẹt thở. Mặc dù vậy, cảnh sát cho biết, “Chúng tôi không chịu trách nhiệm về cái chết của cô ấy.”

Hít khói độc
Một phương pháp tra tấn vô nhân đạo khác là đốt hương vòng chống muỗi gần mặt hoặc nhét thuốc lá vào mũi để buộc các tù nhân đức tin hít phải khói độc. Hình thức tra tấn này sẽ dẫn đến buồn nôn, nôn mửa và khiến mũi chảy ra chất dịch màu xanh.


Ghế hổ
Ghế hổ là một phương pháp tra tấn khét tiếng thường được sử dụng trong các trung tâm giam giữ hoặc nhà tù. Các học viên Pháp Luân Công bị bắt ngồi trên “ghế hổ” với hai chân duỗi ra và buộc chặt bằng nhiều dây thừng hoặc dây đai. Sau đó, các vật nặng như gạch được xếp chồng lên nhau dưới chân nạn nhân cho đến khi dây bị đứt. Sự tra tấn gây ra những cơn đau không thể chịu đựng được, khiến nạn nhân bất tỉnh.


Giường tử thần và tra tấn kéo căng
Giường tử thần là một thiết bị vô nhân đạo khác để cưỡng bức các tù nhân đức tin, đặc biệt là các học viên Pháp Luân Công.
Tay và chân của nạn nhân bị còng và sau đó buộc vào giường bằng dây thừng, khiến nạn nhân gần như không thể cử động dù chỉ một chút. Tay và chân của nạn nhân bị kéo căng và trói chặt, kiểu tra tấn này gây ra những vết thương và đau đớn nếu nạn nhân cố gắng di chuyển.
Một phương pháp khác được sử dụng gọi là tra tấn kéo căng. Nạn nhân bị trói vào bốn góc giường và treo lơ lửng trên không trong thời gian dài, rất dễ khiến người đó tàn phế.


Còng tay chân xuống đất
Hình thức này được sử dụng để khiến nạn nhân hạn chế cử động. Người tù nhân bị còng tay xuống đất. Sau khi bị xích ở tư thế này, nạn nhân không thể đứng lên hoặc ngồi xổm và không thể di chuyển. Theo thời gian, họ sẽ bị đau đớn và tê liệt.

Làm bỏng bằng thuốc lá hoặc đồ vật nung đỏ
Không có gì lạ khi cảnh sát Trung Quốc sử dụng thanh sắt nung đỏ để đốt cháy đùi hoặc ngực của các học viên.
Jiao Lin, một học viên Pháp Luân Công ở thành phố Fengcheng, tỉnh Liêu Ninh, đã bị cảnh sát làm bỏng quai hàm bằng tàn thuốc và bật lửa, Minghui.org đưa tin. Một học viên khác tên là Lang Qingsheng cũng bị nhét đầy thuốc lá vào mũi.

Dùng kìm để kẹp
Họ cũng sử dụng kìm để cạy miệng các học viên Pháp Luân Công trong quá trình bức thực.
Hou Manyun ở tỉnh Hà Bắc đã dùng tài khoản cá nhân của mình để viết cho Minghui.org, mô tả một bác sĩ dùng kìm đập vào mặt cô trước khi cạy miệng cô ra để bức thực. Bác sĩ cũng dùng dao đâm nhiều nhát vào cổ họng cô và hét lên: “Cô không muốn ăn à? Không muốn ăn? Tôi sẽ khiến cô không thể ăn nữa.”


Bên cạnh việc dùng kìm để cạy miệng, dụng cụ này còn được dùng để kẹp móng tay hoặc thân thể nạn nhân. Xiao Shufen ở tỉnh Hắc Long Giang đã bị cắt móng tay khi bị cảnh sát giam giữ bất hợp pháp.
Đập vào kim loại
Cảnh sát Trung Cộng cũng sử dụng âm thanh lớn như một hình thức tra tấn, khiến nhiều tù nhân đức tin bị mất thính giác hoặc trở nên rối loạn tâm thần.
Một thành viên nữ của CAG nói với Bitter Winter rằng chính quyền tại trung tâm cải tạo nơi cô bị giam giữ đã buộc cô xem video phỉ báng CAG trong khi vặn âm lượng ở mức tối đa. Sau một thời gian ngắn, cô bắt đầu bị ù tai và nhịp tim không đều. Hơn nữa, các nhà chức trách cố gắng hù dọa cô từ phía sau bằng những tiếng động lớn. Cuối cùng cô ấy trở nên trầm cảm và mất phương hướng.
“Tôi muốn chết, cảm thấy muốn tự tử. Tôi đang cân nhắc xem mình có thể dùng cách gì để treo cổ tự vẫn hoặc cắt cổ tay”, người phụ nữ nói. “Tôi cũng nghĩ đến việc đập đầu vào tường nhưng sợ nó không đủ để khiến tôi tử vong. Tôi đã từng ước mình không bao giờ tỉnh dậy nữa!”

Minghui.org đưa tin rằng khi Zheng Hua ở thành phố Xích Phong, khu tự trị Nội Mông, cô bị cảnh sát giam giữ vì không từ bỏ đức tin của mình đối với Pháp Luân Công, cô ấy bị trói vào một chiếc ghế kim loại và họ đặt một chiếc xô kim loại trên đầu cô. Sau đó, cảnh sát vừa đập xô vừa dùng dùi cui điện tra tấn cô.
26 năm đàn áp, ĐCSTQ đã vận dụng hết mọi nguồn lực, tiêu đi không biết bao nhiêu tiền thuế để bức hại người lương thiện, hòng tiêu diệt tín ngưỡng của người dân, nhưng Pháp Luân Công không những vẫn tồn tại, mà ngày càng phổ truyền rộng khắp thế giới. Hiện tại, môn Công Pháp này đã truyền rộng đến hơn 120 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn cầu với hàng trăm triệu người theo tập. Theo các thống kê mới nhất của Minh Huệ Net, Pháp Luân Công đã hiện nhận được khoảng 13.000 bằng khen, thư ủng hộ, và nghị quyết ủng hộ từ khắp nơi trên thế giới. Trong đó, hơn 7.400 đến từ các tiểu bang và liên bang Hoa Kỳ, chiếm khoảng 57% tổng số.


Hiện nay, ĐCSTQ đã leo thang cuộc đàn áp, mở rộng ra các quốc gia bên ngoài, đặc biệt là Hoa Kỳ. Nhưng nguyên lý vũ trụ là bất biến, ác không thể thắng thiện, tà không thể thắng chính. Cả thế giới sau 26 năm gần như thức tỉnh, rất nhiều các chính phủ, tổ chức nhân quyền và người dân trên thế giới đứng lên vạch trần và kêu gọi các biện pháp nhằm chấm dứt cuộc bức hại mang tính diệt chủng chống lại loài người này. Một ngày không xa, chính tội ác bức hại đức tin và phản lại nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn này sẽ mang tới một kết thúc đau đớn cho chính quyền tà ác này, bởi luật nhân quả vốn không bỏ qua ai.
Nghi Vân (Theo Minh Huệ Net, Epoch Times)
BÀI CHỌN LỌC:
Xác chết đột nhiên tỉnh lại, kể cho bác sĩ nghe một sự thật kinh hoàng
Xem thêm:
“Dự luật bảo vệ Pháp Luân Công” đã được Hạ viện Mỹ thông qua
YouTuber nổi tiếng tiết lộ bị Trung Quốc mua chuộc để nói dối như thế nào?


