Mới đây nhất, tổng thống Iran Mosoud Pezeshkian đã lên tiếng cảnh báo về sự khủng hoảng nước nghiêm trọng của quốc gia.
Ông nói: “Chúng ta không còn nước, cả dưới lòng đất lẫn các con đập“.
Ông cho biết, Iran đang rơi vào một cuộc khủng hoảng tài nguyên nước nghiêm trọng và chưa từng có do sự phát triển thiếu quy hoạch. Ông cũng khẩn thiết rằng: “Nếu ai có giải pháp, hãy đến và nói cho chúng tôi biết cần làm gì“.

Theo ông, các vấn đề này không thể giải quyết bằng khẩu hiệu, chỉ trích hay gieo kỳ vọng, khi lượng mưa đã giảm tới 40%. Ông cũng nhấn mạnh rằng, tình trạng thiếu nước ở Tehran, Karaj và Qazvin không thể giải quyết bằng cách chở nước bằng xe bồn.
Iran đã phải đối mặt với tình trạng hạn hán trong 5 năm qua và Tổ chức Khí tượng ghi nhận lượng mưa giảm 40% trong 4 tháng qua so với mức trung bình dài hạn. Phát biểu với báo chí ngày 31-7, Giám đốc Tổ chức Bảo vệ môi trường, Sheena Ansari nhận định: “Việc bỏ qua phát triển bền vững đã dẫn đến thực tế là chúng ta hiện đang phải đối mặt với nhiều vấn đề về môi trường như căng thẳng về nước”.
Việc tiêu thụ quá nhiều nước là một thách thức lớn trong việc quản lý nguồn tài nguyên này ở Iran. Giữa đợt nắng nóng chưa từng có, nhiều hồ chứa nước tự nhiên và nhân tạo trên khắp đất nước, đặc biệt là ở các tỉnh Tehran, Alborz, Fars, gần như cạn kiệt.

Số liệu quốc gia cho thấy, chỉ 9,5% lượng nước của Iran được sử dụng cho hộ gia đình và thương mại, trong khi nông nghiệp tiêu thụ 86,5%, với các hoạt động kém hiệu quả và lợi nhuận kinh tế thấp. Tại thủ đô Tehran, các cơ quan chức năng đã cố gắng hạn chế mức tiêu thụ thông qua các biện pháp khẩn cấp, bao gồm cả việc cắt nước và điện nhiều lần cũng như đóng cửa văn phòng tạm thời vào một số ngày nhất định.
Đập Karaj, nơi cung cấp khoảng 25% lượng nước sạch cho Tehran, đã giảm xuống mức thấp nhất trong 64 năm, làm trầm trọng thêm tình trạng mất nước trên diện rộng khắp thủ đô của Iran.
Quan sát thực địa cho thấy đập Karaj, thường chứa tới 180 triệu mét khối, hiện chỉ còn chứa khoảng 60 triệu mét khối – một phần ba sức chứa của đập. Trong số đó, chỉ một phần nhỏ có thể sử dụng được, vì trầm tích và “nước chết” chiếm khoảng 15% thể tích. Các nhà quản lý đập xác nhận mực nước hồ chứa đã giảm 45 mét so với công suất tối đa.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã xây dựng hơn 60 con đập trong những thập kỷ gần đây. Hơn một nửa trong số đó hiện đã cạn kiệt, với sản lượng thủy điện chỉ đạt một phần ba công suất.
Nghi Vân (Theo Tasnim, Iran International)
BÀI CHỌN LỌC:



