spot_img
27 C
Vietnam
Thứ Năm,4 Tháng 6
spot_img

“Vợ chồng không duyên chẳng gặp, con cái không nợ chẳng đến” – hiểu được rồi, lòng sẽ nhẹ đi rất nhiều

Duyên phận, thực chất cũng là một vòng nhân quả. Có nhân ắt có quả, gieo hạt nào thì hái trái đó. Người xưa thường nói: “Vợ chồng không duyên không gặp, con cái không nợ không đến”. Một khi đã thấu hiểu đạo lý bên trong, bạn sẽ thấy tâm mình nhẹ bẫng, không còn oán trách hay cưỡng cầu.

Duyên phận, thực chất cũng là một vòng nhân quả. Có nhân ắt có quả, gieo hạt nào thì gặt quả đó. (Ảnh minh họa: Adobe Stock)

Vợ chồng là duyên – không duyên thì không thể ở bên

Hôn nhân là nơi tình yêu dừng chân. Hai người có thể trở thành vợ chồng, đó là một sợi duyên không dễ gì cắt đứt.

Nhưng duyên cũng có thiện duyên – ác duyên.

Có người yêu thương nhau đến bạc đầu.
Nhưng cũng có người ngày nào cũng cãi vã, cuối cùng tan vỡ.

Người xưa nói: “Vợ chồng như chim cùng rừng, hoạn nạn đến thì mỗi người một ngả.” Nghe thì buồn, nhưng cũng là một sự thật: có những mối duyên, đến một lúc nào đó… là hết.

Thiện duyên: Là khi hai người biết thấu hiểu và bao dung, cùng nhau vun vén cho mái ấm. Lúc gian khó thì đồng cam cộng khổ, lúc có con cái thì đồng lòng chăm lo. Dẫu mệt nhọc đến đâu, trong lòng vẫn thấy ngọt ngào vì cả hai cùng nhìn về một hướng.

Ác duyên: Là khi đến với nhau trong sự miễn cưỡng, “đồng sàng dị mộng” (ngủ cùng giường nhưng lòng nghĩ khác). Tư tưởng không cùng nhịp điệu, oán giận tích tụ lâu ngày, chỉ chờ một mồi lửa là bùng phát.

Duyên vợ chồng cần sự chăm sóc từ cả hai phía. Nếu không biết nâng niu, duyên dù sâu đậm đến mấy cũng có ngày cạn kiệt.

Con cái là “nợ” – không nợ không tìm đến

Con Cái đến Với Ta Là Do Những Duyên Nợ Từ Trước (Ảnh: Adobe Stock)

Người già thường bảo con cái là “nợ”. Nếu không có nợ nần gì nhau, hẳn đã chẳng gặp nhau ở kiếp này.

Nghe chữ “nợ” có vẻ nặng nề, nhưng thật ra chỉ là một cách nói của người xưa về mối ràng buộc sâu sắc giữa người với người.

Đến để trả nợ:  Là những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo. Chúng đến để chăm sóc cha mẹ lúc xế chiều, trở thành niềm tự hào của gia đình. “Cha mẹ đã nuôi nấng con khi con còn nhỏ, giờ con sẽ chu cấp cho cha mẹ khi cha mẹ về già.” Sự kết nối này mang đậm nét đẹp của truyền thống kính trên nhường dưới, giúp gia đình luôn hòa thuận, viên mãn cả về vật chất lẫn tinh thần.

Đến để đòi nợ: Là khi con cái không thành người, chỉ lo phá tán gia sản, khiến cha mẹ phiền lòng, khổ sở. Dùng từ “đòi nợ” để hình chứng cho nỗi đau khổ mà con cái không ngoan, bất hiếu gây ra cho gia đình, âu cũng là cách giải thích hợp tình hợp lý của tiền nhân.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cha mẹ chính là tấm gương đầu tiên của con cái. “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, nếu cha mẹ làm gương tốt, dùng thân giáo và ngôn giáo để dạy dỗ, thì đứa trẻ khó mà đi vào đường lối lệch lạc.

Hai câu chuyện người thật việc thật từ quan đại thần nhà Thanh

Nghiêu Nguyên Chi (1783 – 1852), tự Bá Ngàng, hiệu Mạn Khanh, người Đồng Thành, An Huy. Ông là một quan viên, thư họa gia thời nhà Thanh. Ông đã kể cho Lương Cung Thần nghe hai câu chuyện như thế này, nay xin chia sẻ cùng mọi người.

Chuyện thứ nhất: Vợ đến để trả ân

Tiên sinh Nghiêu Nguyên Chi (tự Bá Ngàng) nói: Ông có một người học trò tên là Thang Bằng (tự Hải Thu, chức quan đến Viên ngoại lang, Ngự sử, Lang trung). Vợ của Thang Bằng là Đường thị vì khó sinh mà qua đời.

Đúng ngày bà mất, có người đưa thư từ kinh thành trở về Hồ Nam, Thang Bằng bèn viết một bức thư nhà. Do thời gian gấp gáp, ông chỉ viết cho nhạc phụ vài dòng sơ sài, không kịp thuật lại quá trình phát bệnh. Khi đó nhạc phụ của Thang Bằng sống ở nông thôn, cách thành phố rất xa. Sau khi nhận được tin con gái qua đời, ông vô cùng đau xót, trong lúc bi thương lại muốn biết con gái mình rốt cuộc vì bệnh gì mà mất.

Tối hôm đó, nhạc phụ của Thang Bằng thiết lập đàn cơ để hỏi. Một lát sau, bút cơ bắt đầu động, chính là con gái ông đã về. Trên bàn cơ viết rằng: “Hải Thu kiếp trước là Huyện lệnh huyện Miên Trúc, tỉnh Tứ Xuyên, con là mạc hữu (người phụ tá) của ông ấy, tình chủ tớ chung sống cực kỳ hòa hợp. Con từng dùng bạc của chủ nhân gần vạn lạng, kiếp này lẽ ra phải chuyển thành thân nam nhi, nhưng vì nợ bạc của chủ nhân chưa trả, nợ ân tình chưa báo đáp, nên đặc biệt chuyển sinh thành thân nữ để báo đền. Nay duyên phận đã tận, lẽ ra phải chết, không thể lưu lại thêm.” Sau đó, bà còn thuật lại nguyên do lâm bệnh, giảng giải vô cùng chi tiết. Đây là chuyện xảy ra vào năm Giáp Ngọ đời Đạo Quang (1834).

Chuyện thứ hai: Con đến để đòi nợ

Người đời thường nói, vợ trong nhân gian có người đến để trả nợ, có người đến để đòi nợ.

Tiên sinh Nghiêu Bá Ngàng lại kể về việc trước đây ông có một người em gái, năm 5 tuổi mắc bệnh đậu mùa đã nguy kịch, đau đớn rên rỉ không thôi, liên tục mấy ngày đêm tiếng rên rỉ không dứt bên tai.

Người mẹ nói với cô bé rằng: “Đau đớn thế này sao con không sớm ra đi?”. Không ngờ cô bé lại nói lớn: “Mẹ còn nợ con tám ngàn văn tiền, vẫn chưa trả sạch, sao con có thể đi được?”.

Người cha bèn sai Nghiêu Bá Ngàng bảo với em gái rằng: “Nhất định sẽ dùng số tiền đó lo liệu quan quách cho con, lại thêm ngàn văn để mua giấy tiền vàng mã, con nên đi sớm đi, hà tất phải chịu khổ thế này?”.

Sau khi Nghiêu Bá Ngàng nói với em gái xong, ngay đêm đó cô bé qua đời. Thế mới thấy, thuyết trả nợ đòi nợ quả thực không sai một chút nào.

Lời ngẫm

Thế gian thường nói vợ đến có người trả nợ, có người đòi nợ; con đến cũng lại như vậy. Hiểu được điều này, chúng ta sẽ nhìn nhận những trắc trở trong gia đình bằng một đôi mắt từ bi và bình thản hơn.

Nếu là thiện duyên, hãy trân trọng và giữ gìn. Nếu là ác duyên, hãy dùng lòng bao dung để hóa giải, trả hết nợ nần để lòng thanh thản. Đời người ngắn ngủi, sống sao cho trọn tình trọn nghĩa, ấy mới là bến đỗ bình yên nhất.

Theo Secret China

BÀI CHỌN LỌC:

XEM THÊM:

Vì sao hôn nhân ngày càng mong manh? Bởi vì chúng ta chỉ nói đến lợi ích mà quên mất “ân nghĩa”

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều