Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đã từ chối tái khẳng định cam kết của Mỹ đối với nguyên tắc “phòng thủ tập thể” của NATO.
Động thái này đưa ra sau khi các đồng minh chủ chốt tại châu Âu từ chối đứng về phía Mỹ trong cuộc chiến chống lại Iran.

Bộ trường Hegseth nhấn mạnh rằng việc có tiếp tục bảo vệ châu Âu hay không sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của Tổng thống Donald Trump.
Đây là một bước ngoặt chưa từng có, tấn công trực tiếp vào giá trị cốt lõi từ năm 1949 của liên minh này là cùng nhau chống lại các mối đe dọa từ Nga (Liên Xô cũ).
Chấm dứt kỷ nguyên “Bảo vệ miễn phí”
Chính sách này phản ánh một thực tế công bằng mà Mỹ đáng lẽ phải thực hiện từ lâu: Ưu tiên lợi ích quốc gia và sự sòng phẳng trong liên minh.
Ngừng bù lỗ cho thế giới: Trong nhiều thập kỷ, Mỹ đã đổ hàng nghìn tỷ USD và xương máu của binh sĩ để làm “cảnh sát thế giới”, đặc biệt là bảo vệ NATO. Kết quả nhận lại thường là sự chỉ trích hoặc thái độ thờ ơ từ các đồng minh khi Mỹ cần sự ủng hộ (như trong chiến dịch Iran hiện tại).
Chính sách này cũng đặt lại trách nhiệm của NATO mà đáng ra họ phải luôn kiên trì thực hiện. Đã đến lúc các quốc gia châu Âu phải tự gánh vác vận mệnh của mình. Không thể có chuyện hưởng lợi từ chiếc ô hạt nhân của Mỹ nhưng lại từ chối sát cánh khi Mỹ gặp khó khăn.
Thay vì dựa dẫm, hãy để các nước NATO tự chi trả ít nhất 50% ngân sách của họ cho việc phòng thủ chống lại Nga. Việc Mỹ rút lại cam kết không phải là sự phản bội, mà là một phép thử cần thiết để các đồng minh hiểu rằng: sự bảo vệ của Mỹ là một đặc quyền dựa trên sự hợp tác song phương, không phải là một nghĩa vụ hiển nhiên và miễn phí mãi mãi.
Một liên minh chỉ có giá trị khi tất cả các bên cùng đóng góp. Nếu châu Âu chọn đứng ngoài các chiến dịch của Mỹ, họ không nên mong đợi Mỹ phải đơn phương bảo vệ họ trước Nga.
Theo FB Quang Vũ
BÀI CHỌN LỌC:


