spot_img
22 C
Vietnam
Thứ Tư,22 Tháng Năm
spot_img

Bách thiện hiếu vi tiên, câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo

Trong xã hội ngày nay với đủ loại công nghệ  hiện đại, phương thức hiếu kính cha mẹ của con cái dường như đã phát triển thành các cuộc trò chuyện qua video trên điện thoại di động, quà biếu tặng gửi đi theo phương thức chuyển phát nhanh, hoặc là đưa cha mẹ đi ăn ở ngoài hoặc đi du lịch, v.v.

Tất nhiên, đây có thể là cách người hiện đại thể hiện lòng hiếu thảo của mình, nhưng chúng ta vẫn có thể học hỏi từ những câu chuyện cổ xưa về cách những người con hiếu thảo thuở đó đã âm thầm thực hành lòng nhân, đạo hiếu và những đức tính tốt đẹp khác trong gia đình mình.

Bách thiện hiếu vi tiên, câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo
Bách thiện hiếu vi tiên. Hiếu là gốc rễ của đức, và là pháp tắc “tu nhân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Ảnh minh họa. Nguồn: secretchina.

Những câu chuyện về lòng hiếu thảo được giới thiệu sau đây nằm trong “nhị thập tứ hiếu”, với câu chuyện Dương Hương – “ách hổ cứu cha” và Vương Tường – “ngọa băng cầu lý”, vợ chồng Khương Thi từ triều Hán hiếu kính mẫu thân, cùng với triều đại Nam Tống người vợ La Thị của thi nhân Dương Vạn Lý đối xử rất tử tế với người hầu của mình, v.v.

Dương Nguy, đại thừa tướng triều Minh, khi trở về nhà sau mỗi chuyến hành hương, sẽ mặc quần áo thường dân và hầu hạ mẫu thân. Mang nước rửa mặt cho mẫu thân, đổ ống nhổ, gãi ngứa kỳ lưng… Mùa xuân, ông cõng mẫu thân đi dạo giữa rừng hoa, cành cây đung đưa, hoa thơm ngào ngạt, vui đùa dưới bóng cây. Mẹ ông sống được 104 tuổi.

Bách thiện hiếu vi tiên. Hiếu là gốc rễ của đức, và là pháp tắc “tu nhân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Khổng Tử nói: “Hiếu, thủy vu sự thân, trung vu sự quân, chung vu lập thân”. Ý nói là: “‘Hiếu’ 孝 là căn bản của đạo đức, hết thảy giáo hóa đều từ đây mà sinh ra… ‘Hiếu’ bắt đầu từ phụng dưỡng cha mẹ; sau đó cần tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận của mình, phục vụ xã tắc (đất nước); cuối cùng làm cho mình dương danh với hậu thế, để cha mẹ cảm thấy vinh dự”.

Chúng ta hãy cùng điểm lại một số câu chuyện xưa về lòng hiếu thảo đã làm cảm động thần linh.

Dương Hương thời triều Tấn, đã cùng cha ra đồng cắt lúa khi ông 14 tuổi, đột nhiên, một con mãnh hổ hung dữ quật ngã cha ông và chuẩn bị ngậm trong mồm mang đi. Dương Hương chạy tới và dùng cả hai tay bóp chặt lấy cổ họng con hổ. Con hổ thả cha của ông xuống và bỏ chạy.

“Khóc trúc sinh măng” cũng là một câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo: Mẹ của Mạnh Tông bị bệnh, muốn ăn măng. Mạnh Tông ôm trúc mà khóc, đã làm cảm động Thần Linh, mùa đông mặt đất nứt nẻ, măng non mọc lên. Mạnh Tông vui vẻ đem măng về nhà nấu thành canh, khi mẹ của ông uống xong món canh măng non thì quả nhiên bệnh liền khỏi.

“Ngọa băng cầu lý” kể về câu chuyện Vương Tường thời triều Tấn, nằm trên băng đông lạnh cầu cá chép cho mẹ kế Chu khi thời tiết lạnh giá. Người ta kể rằng một điều kỳ diệu đã xảy ra với Vương Tường khi anh đang nằm trên băng: Tảng băng đột nhiên nứt vỡ ra và hai con cá chép từ đó nhảy ra. Vương Tường thấy vậy, vui vẻ mang cá chép về cho mẹ. Điều cảm động nhất trong câu chuyện này là việc mẹ kế Chu nhiều lần nói xấu Vương Tường trước mặt chồng khiến Vương Tường mất đi tình yêu thương của cha. Thế nhưng, cho dù như thế, lúc cha và mẹ kế lâm bệnh, Vương Tường vẫn luôn ở bên cạnh hầu hạ, cực nhọc ngày đêm.

Về sau có bài thơ: “Kế mẫu nhân gian hữu, Vương Tường thiên hạ vô. Chí kim hà thủy thượng, nhất phiến ngọa băng mô”.

Vi sao co nhan loai 1

Khương Thi thời triều Hán là người Tứ Xuyên, Đông Hán, lấy Bàng thị làm vợ, cả hai vợ chồng đều rất hiếu thuận. Mẹ chồng cô thích uống nước từ sông Trường Giang nên Bàng thị đã đi bộ hơn mười dặm về phía bờ sông để lấy nước. Mẹ chồng cô rất thích ăn cá nên hai vợ chồng thường nấu cá cho bà ăn. Mẹ chồng không muốn ăn một mình nên mời bà già hàng xóm đến ăn cùng.

Một lần, Bàng thị đi lấy nước trong một cơn bão về muộn, Khương Thi hoài nghi cô lãnh đạm mẫu thân, nên đuổi cô ra khỏi nhà. Bàng thị sống nhờ ở nhà người hàng xóm, ngày đêm kéo sợi, dệt vải và nhờ người hàng xóm gửi số tiền kiếm được về nhà chồng để hiếu kính mẹ chồng.

Sau đó, mẹ chồng cô ra lệnh cho Khương Thi mời Bàng thị trở về. Ngày Bàng thị về đến nhà, nước suối đột nhiên từ trong sân phun ra, mùi vị giống như nước sông Trường Giang, hơn nữa mỗi ngày còn có hai con cá chép nhảy ra. Từ đó về sau, Bàng thị có thể dùng nguồn nước này để cung phụng mẹ chồng, mà không cần phải đi xa ra bờ sông.

“Đức dục cổ giám” ghi lại rằng, có một nhà thông thái tên là Lan Công ở Duyện Châu, huyện Cao Bằng, tỉnh Sơn Đông. Gia tộc vị Lan Công này có hơn một trăm người, nhưng lại nổi tiếng vô cùng hiếu thảo phụng sự cha mẹ. Lan Công không chỉ đạt đến chí hiếu, mà còn khiến chư thiên trên thiên đình cảm động.

Người ta kể rằng vào thời điểm đó, Thiên Giới đã phái một vị chân nhân từ Đấu Trung quá bộ đến nhà Lan Công. Chuyện kể rằng, vào một buổi trưa, Hiếu Đễ Vương bất ngờ đến, ông tự xưng là “Hiếu Đễ Vương”, người chuyên đề xướng và phát huy đạo hiếu đễ tại Thượng Thanh tiên giới.

Hiếu Đễ Vương nói với Lan Công: “Phu hiếu chí ư thiên, nhật nguyệt vi chi minh; hiếu chí ư địa, vạn vật chi vi sinh; hiếu chí ư nhân, vương đạo vi chi thành. Tử năng hiếu đệ, bất cửu độ thế”. Sau đó Hiếu Đễ Vương đã truyền thụ cho Lan Công những bí quyết và mục đích của Đạo giáo, Lan Công cũng ngộ được thiên cơ và có thể nhìn lại quá khứ, biết trước tương lai lành dữ, cuối cùng chứng được quả tiên.

Kỳ Mai/VDH biên dịch
Theo secretchina

Xem Thêm:

Lạc mẹ giữa sân bay lớn bậc nhất Châu Á, cách 2 em bé người Nhật hành xử khiến nhiều người thán phục

Phải chăng người giàu càng thờ Phật càng giàu?

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*

 

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều