spot_img
20 C
Vietnam
Thứ Hai,20 Tháng Năm
spot_img

Cô giáo vùng cao đi ‘hứng sóng’

15h chiều, hơn 30 đứa trẻ của điểm trường Trống Trở rủ nhau ra cửa đứng hoặc kéo ghế ra sân ngồi đợi cô giáo Lò Thị Tâm đi “hứng sóng internet” về.

Cô giáo vùng cao đi 'hứng sóng'| Tân Thế Kỷ| Vnepress" TTK NEWS
Cô Lò Thị Tâm lên đỉnh đồi cách trường 300 m bắt sóng tải tài liệu, tháng 10/2023. Ảnh: Thanh Nga/VNE

Nơi “hứng sóng” của cô Tâm là đỉnh đồi, cách trường mầm non Hoa Huệ khoảng 300 m. Cô giáo chủ nhiệm lớp ghép 3,4 và 5 tuổi thường lên đó tải tài liệu mỗi lần mất mạng.

Nhưng đỉnh đồi cũng không có sóng nếu trời mưa, Tâm phải đi xe máy 40 km xuống thị trấn để xin wifi. Những hình ảnh, video tải từ trên mạng là cả một thế giới mới mẻ của đám học trò vùng cao.

12 năm trước, Lò Thị Tâm nhận quyết định điều động về công tác ở điểm trường Trống Trở, xã Hồ Bốn, huyện Mù Cang Chải, Yên Bái, cách nhà hơn 100 km. Từ Quỳnh Nhai, Sơn La cô gái 21 tuổi khoác chiếc ba lô đựng sách, tài liệu và ít lương thực cho những ngày đầu tiên, đi cắm bản.

Cô Tâm kể hôm đầu tiên đến trường mất ba tiếng đi bộ hơn 10 km từ ủy ban xã vì đường đất nhão nhoẹt, xe máy bị lún bánh. Một bên là vách núi, một bên là vực, cô vừa đi vừa khom người bám nhưng vẫn ngã mấy lần vì trơn, chân tay trầy xước, bùn đất lấm lem. Đến nơi, thấy ba lô tài liệu, giáo án vẫn nguyên vẹn, Tâm mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng tấm biển tên trường được viết bằng phấn, chữ còn chữ mất khiến cô giáo trẻ sững người. “Dù đã lường trước nơi đây khó khăn và nghèo nhưng tôi không ngờ có thể đến mức ấy”, Lò Thị Tâm nói. Lớp học lắp ghép tạm bằng ván gỗ rộng chừng 30 m2, dưới nền đất để vài chậu hứng nước mưa dột. Chưa kể trường không có nhà vệ sinh, không có bếp ăn.

Lớp có 35 học sinh, 100% đều là dân tộc Mông. Các em không hiểu tiếng Kinh nên những buổi đầu muốn giao tiếp hay kể chuyện cho học trò, cô Tâm phải vừa chỉ vào sách vừa diễn tả bằng hành động. Đến tiết âm nhạc, cô giáo hát, múa liên tục vì không có nhạc, chỉ mong học trò nhớ được vài câu, thuộc vài động tác.

“Thỉnh thoảng tôi sẽ đi in tranh lên khổ A3 cho học trò xem nhưng dạy được vài buổi là hết, không đủ tiền để duy trì mỗi ngày”, cô Tâm nói.

Muốn có tư liệu dạy mới, Tâm vượt hơn 40 km xuống thị trấn Mù Cang Chải để đọc sách ở thư viện, ghi chép vào sổ tay. Nhiều hôm chưa về đến trường trời đã tối, sương mù dày đặc che kín lối đi, một mình cô giáo trẻ vừa soi đèn vừa dò từng bước chân, mong sao không trượt xuống vực.

Học sinh lớp ghép 3-4-5 tuổi điểm trường Trống Trở, trường mầm non Hoa Huệ, xã Hồ Bốn, huyện Mù Cang Chải đang chăm chú học bài phát qua máy tính của cô Lò Thị Tâm, tháng 10/2023. Ảnh: Thanh Nga

Cứ thế mãi đến đầu năm 2022, điểm trường Trống Trở được nâng cấp thành nhà cấp 4 lợp mái tôn, lần đầu được chiếu sáng bằng đèn điện. Ngày điện về bản, cô Tâm quyết định mua trả góp một cái laptop cũ giá ba triệu đồng để dạy học qua Internet.

Từ đó, mỗi chuyến từ thị trấn về, máy tính của cô lại chứa đầy những hình ảnh, video nhạc thiếu nhi, audio truyện cổ tích.

Cô Lò Thị Nhung (áo đỏ) băng qua con suối lũ vừa rút để tới điểm trường cách đó khoảng 4-5 km, ngày 21/10/2023. Ảnh: Thanh Nga

“Mỗi lần đi bắt sóng không khác gì “đánh trận”, có hôm mưa lớn sạt lở, nước chảy cuồn cuộn, cả người cả xe suýt trôi xuống vực”, cô Tâm nói.

Không chỉ điểm trường cô Tâm, hơn 40 điểm lẻ thuộc các trường mầm non trên địa bàn huyện Mù Cang Chải chưa có sóng điện thoại, Internet, thậm chí một số điểm còn chưa có điện do nằm ở vùng sâu, vùng xa.

Ông Trịnh Thế Bình, Trưởng phòng Văn hóa và Thông tin huyện Mù Cang Chải cho biết hiện tại không thể tiếp cận các điểm trường bản bằng hệ thống Internet hữu tuyến nên đang tính đến phương án phát wifi không dây. “Tuy nhiên tốc độ và chất lượng đường truyền wifi khá kém, lắp đặt xong không đáp ứng được nhu cầu của mọi người lại tốn nhiều chi phí”, ông Bình nói.

(Xem thêm)

BN 3 jpeg

Theo Thanh Nga/VNE.

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều