Khoảng 3h sáng ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại.
Người lính cứu hỏa 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi: “Vâng, đây là đội phòng cháy chữa cháy”. Đầu dây bên kia không có ai trả lời nhưng Erich nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề.

Không lâu sau đó, tiếng cầu cứu ở đầu dây bên kia cất lên: “Cứu với, cứu tôi với… Tôi không đứng dậy được, tôi đang bị chảy máu”.
“Bà đừng quá lo lắng. Bà đang ở đâu? Chúng tôi sẽ đến ngay”, Erich trấn an người phụ nữ.
“Tôi không biết nữa”.
“Tôi không biết, đầu tôi choáng quá, tôi đang bị chảy máu”.
“Bà ít nhất cần nói cho tôi biết tên bà là gì?”.
“Tôi không nhớ, tôi nghĩ là tôi bị đập vào đầu”.
Biết rằng không thể khai thác được thêm thông tin từ người phụ nữ, Erich lập tức gọi tới tổng đài để tìm kiếm thông tin thuê bao.
“Xin lỗi, ông có thể tìm giúp tôi số điện thoại của người đang gọi tới sở hữu hỏa được không?”, Erich hỏi. Đáp lại, người nhấc máy nói rằng ông chỉ là bảo vệ ca đêm và không nắm được bất cứ thông nào. Hơn nữa đó lại là tối thứ 7 nên chẳng còn nhân viên nào lưu lại.
Đặt điện thoại xuống, Erich cố gắng tìm ra giải pháp khác. Anh hỏi người phụ nữ: “Làm cách nào mà bà có số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy ạ?”.
Người phụ nữ trả lời yếu ớt: “Số này đã được lưu trên điện thoại, lúc bị ngã tôi kéo điện thoại và nó đã gọi đến”.
Erich nói tiếp: “Vậy bà nhìn xem trên điện thoại có số điện thoại của nhà bà hay không?”
“Không có, không có dãy số nào khác, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!” – Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi.
Erich vội vàng hỏi: “Xin bà hãy nói cho tôi biết bà có thể nhìn thấy vật gì?”
“Tôi… tôi nhìn thấy cửa sổ. Ngoài cửa sổ có đèn đường”. Lúc này, Erich đã có một chút manh mối: Nhà của người phụ nữ hướng ra đường cái, hơn nữa chắc chắn ở lầu không cao, vì có thể nhìn thấy đèn đường.
“Cửa sổ như thế nào, có phải hình vuông không ạ?”
“Không, là hình chữ nhật”.
Căn cứ và hình dạng cửa sổ, Erich đoán người phụ nữ có thể đang sống ở một khu nhà cổ.
“Đèn nhà bà có bật không?” – Đây là câu hỏi cuối cùng của người lính cứu hỏa Erich.
“Vâng, có bật”.
Erich muốn hỏi thêm nhiều manh mối hơn nữa nhưng đầu bên kia đã không còn trả lời, điện thoại chưa bị cúp.
Erich biết rằng phải lập tức hành động. Nhưng chỉ dựa vào những manh mối đó, anh có thể làm gì đây? Anh gọi cho đội trưởng, trình bày lại vụ việc.
Vị đội trưởng nghe xong liền nói: “Không có cách nào cả, không thể tìm được người phụ nữ này…”.
Erich nghe vậy nhưng vẫn không muốn bỏ cuộc. Nhiệm vụ hàng đầu của người lính cứu hỏa là “Cứu người”, anh đã được dạy như thế.
Vào thời điểm này, Erich đã đưa ra một ý tưởng táo báo và không do dự bày tỏ suy nghĩ của mình. Đội trưởng nghe xong giật mình kinh ngạc: “Cậu làm như vậy thì dân chúng lại nghĩ là đang nổ ra một cuộc chiến tranh hạt nhân đấy”.
“Tôi khẩn cầu ngài”, Erich nói, “Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu bỏ qua cơ hội này, thì hết thảy đều phí công vô ích”.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó đội trưởng nói: “Được, chúng ta hãy làm như vậy, tôi chạy qua ngay”.
10 phút sau, 20 chiếc xe cứu hỏa hú còi báo động inh ỏi trong thành phố, mỗi xe một khu vực, chạy khắp các nẻo đường.

Tiếp theo, Erich cẩn thận lắng nghe đầu dây bên phía người phụ nữ, anh vẫn nghe thấy tiếng thở dốc của bà.
Sau đó, vị đội trưởng hỏi anh đã nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa chưa? “Tôi đã nghe thấy”, Erich trả lời.
Vị đội trưởng ra lệnh: “Xe số 2, tắt còi báo động”. Lần này Erich trả lời: “Tôi vẫn còn nghe thấy tiếng còi xe”.
Cho đến chiếc xe thứ 12, Erich hô lên: “Tôi không nghe thấy nữa rồi”.
“Xe số 12, mở còi báo động”.
“Tôi đã nghe thấy tiếng còi xe, nhưng càng chạy càng xa”.
“Xe số 12, quay đầu lại” – đội trưởng ra lệnh.
Ngay sau đó, Erich reo lên: “Đang tới gần rồi, âm thanh nghe ngày càng chói tai, chắc hẳn sắp tới con đường phía nhà người phụ nữ rồi”.
Vị đội trưởng hỏi: “Xe số 12, các bạn có nhìn thấy một cột đèn đường không?”
“Có hơn trăm đèn đường, mọi người đang ngó ra cửa sổ xem xảy ra chuyện gì”.
“Hãy dùng loa”, vị đội trưởng ra lệnh.
Erich nghe thấy tiếng loa: “Thưa quý ông quý bà, chúng tôi đang tìm kiếm một người phụ nữ đang trong tình trạng nguy kịch, chúng tôi chỉ biết bà ấy đang ở trong một căn nhà có đèn sáng, vậy nên mong các vị hãy tắt đèn nhà mình đi”. Sau khi nghe hiệu lệnh, người dân lập tức tắt hết đèn.
Chỉ trong chốc lát, tất cả căn nhà đều tối, chỉ trừ một cửa sổ…

Không lâu sau đó, Erich nghe thấy tiếng nhân viên cứu hỏa đi vào trong phòng, một người nói qua bộ đàm: “Người phụ nữ này đã mất ý thức, nhưng mạch vẫn đập. Chúng tôi lập tức đưa bà ấy đến bệnh viện, tôi tin rằng sẽ cứu được bà ấy”.
Helen Thornda – đây là tên của người phụ nữ đã được cứu sống. Bà tỉnh lại và hồi phục trí nhớ của mình vài tuần sau đó.
Sự kiên trì nỗ lực của người lính cứu hỏa trẻ tuổi Erich đã cứu sống được một sinh mạng. “Nếu bạn thực sự muốn làm một điều gì đó, bạn nhất định sẽ tìm ra cách. Ngược lại, nếu bạn muốn từ bỏ một điều gì đó, bạn sẽ tìm ra rất nhiều lý do để thuyết phục mình. Làm hay không là do bạn lựa chọn!”.
Theo VTC News, Trí Thức Trẻ
-
Xem thêm: Từ nghiện game vì tuyệt vọng trở thành nghệ sĩ múa Shen Yun
-
Xem thêm: 4 cuốn sách làm thay đổi thế giới
Xem thêm:
Tìm thầy bói giải hạn, bất ngờ thầy đã giải nghệ và tặng bí quyết cải biến số mệnh
Tự sự chấn động: “Làm người tốt thật khó, vì sao tôi phải trốn khỏi Trung Quốc?”
Tân Thế Kỷ * Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực *



