
Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường xuyên gặp và kết bạn với một số người khéo ăn khéo nói, giỏi tranh biện. Chúng ta thường cho rằng những người ấy thật là có tài năng mà không thực sự suy xét xem đó là thiện biện hay ác biện.
Cũng có khi chúng ta lại kết bạn với một số người thường nhẫn nhịn, không tranh biện và đôi khi cho rằng họ là những người ngốc nghếch, khờ dại. Nhưng một thời gian qua đi, chúng ta sẽ nhận ra giữa hai kiểu người bạn này có sự khác biệt rất lớn về cảnh giới tinh thần.
Giữa hai kiểu người này không chỉ khác nhau về cảnh giới tinh thần mà còn có sự khác biệt rất lớn về tâm tính. Trong “Đạo đức kinh”, Lão Tử viết rằng: “Thánh nhân chi đạo, vi nhi bất tranh” (Đạo của bậc Thành nhân là làm mà không tranh). Câu nói này khiến nhiều người bừng tỉnh đại ngộ. Suy ngẫm một chút, lời ấy thật đúng! Nhẫn nhịn không tranh biện mới là cảnh giới tu dưỡng cao nhất của đời người.
Trong “Đạo đức kinh”, Lão Tử cũng viết: “Thiện giả bất biện, biện giả bất thiện” (Người thiện thì không tranh cãi, người tranh cãi thì không phải người thiện).
Việc tu hành của đời người quan trọng là ở chỗ làm, không phải ở lời nói, tranh biện, tranh luận. Chân lý không cần mỗi ngày đi tranh biện, tranh luận không ngớt, cũng không nhất định phải tranh biện hàng ngày để ra chân lý. Hết thảy chân lý và chính đạo, chỉ có chân chính dụng tâm thực tu mới có thể chân chính lĩnh ngộ được.
Trong thiên Thu Thủy, Trang Tử viết: “Không thể nói chuyện băng tuyết với côn trùng mùa hạ”. (Không nên nói chuyện băng tuyết với côn trùng mùa hạ, vì nó hoàn toàn là sự lãng phí thời gian)
Khổng Tử cũng từng khuyên răn các học trò rằng, chớ nói với châu chấu về bốn mùa, bởi châu chấu chỉ sinh trưởng trong hai mùa xuân – thu.

Cảnh giới cao nhất của biện luận không phải là tranh cãi, đó là cách trao đổi của các bậc đại trí đại huệ. Còn đối với người khác chúng ta, duy chỉ có im lặng mới là phương pháp tốt nhất.
Vậy nên tranh cãi với người không cùng tầng thứ chỉ là một loại tiêu hao vô vị. Họ chưa từng đi qua những nơi bạn đã qua, chưa từng đọc qua sách bạn đã đọc, chưa từng biết những người bạn đã biết. Cách biệt quá nhiều chướng ngại thì trao đổi giao lưu chỉ là công sức vô ích kéo dài.
Nếu suy nghĩ điều này một cách cẩn thận, chúng ta có thể hiểu đạo lý rằng, một người lương thiện, có nhiều khả năng không cần phải đi tranh biện với người khác bất luận điều gì. Họ sẽ không chỉ dùng lời nói để chứng minh họ đúng. Cho dù là phải đối mặt với lời phỉ báng hay bị người khác công kích, họ cũng có thể dùng hạnh động để chứng minh mình vô tội và trong sạch.
Những người có thể nhẫn nhịn không tranh biện thông thường đều là những người miệt mài làm việc. Họ nhất định mang trong mình một tâm không tranh với đời. Trái lại, những người tranh biện hằng ngày thật ra không phải là những người thực sự có năng lực. Mặc dù khi tranh biện với người khác, họ luôn muốn thể hiện năng lực của họ, nhưng người chân chính thiện lương sẽ không cần dùng lời hoa mỹ và khôn khéo để được người khác khen ngợi.
Trong tu khẩu, điều đầu tiên phải chú trọng chính là tránh không nói những lời khoa trương, khoác lác, không tùy tiện bình phẩm người khác mà phải chân thành đối đãi với mọi người, giúp mọi người làm việc tốt, gặp ma nạn thì nhẫn nhịn không tranh biện, cố gắng soi xét lại tâm tính của mình, nâng cao tâm tính của bản thân. Đây là những điều mà bậc chính nhân quân tử, người đắc đạo xưa nay thường làm.
Theo Vạn Điều Hay
- Xem thêm: Từ nghiện game vì tuyệt vọng trở thành nghệ sĩ múa Shen Yun
- Xem thêm: 4 cuốn sách làm thay đổi thế giới
Xem thêm:
Chịu thiệt nhưng không tranh biện, qua đời được vãng sinh đến miền tịnh thổ Phật quốc
Đại nạn đã định sẵn, chỉ người thiện lương mới thoát được tai ương
Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*



