spot_img
23.2 C
Vietnam
Thứ Sáu,5 Tháng 6
spot_img

Chỉ trong gian khổ, ta mới biết được bản thân mình mạnh mẽ đến đâu

Cuộc đời vốn không bằng phẳng. Có những ngày nắng ấm, có những ngày mưa giông. Có lúc mọi chuyện êm xuôi như nước chảy, nhưng cũng có lúc, mọi thứ tan vỡ, đảo lộn.

Những ngày ấy, ta thường mệt mỏi đến mức chỉ muốn buông xuống tất cả, để lòng thôi không phải gồng gánh thêm điều gì nữa. Nhưng lạ thay, chính những lúc khổ cực tưởng chừng không chịu nổi ấy, lại là lúc cuộc đời đang âm thầm rèn luyện nội tâm ta vững chãi hơn.

Chỉ trong gian khổ, ta mới biết được bản thân mình mạnh mẽ đến đâu

Khó khăn không đến để khiến ta gục ngã, mà để giúp ta nhìn rõ chính mình! 

Khi yên bình, ai cũng nghĩ mình sống tốt, nhưng chỉ khi bão tố đến, mới biết lòng mình kiên cường hay không! Và cũng chỉ khi, đã từng nếm trải đau khổ, người ta mới biết trân quý sự bình yên thường ngày.

Một bát cơm trắng giản dị sau bao ngày gian khổ mới thấy thật thơm. Một buổi chiều thảnh thơi ngồi nhìn nắng xuống, mới thấy đời nhẹ tựa mây trời.

Có những bài học không sách vở nào dạy được. Ta phải dấn thân, phải va vấp, phải nếm trải, ta mới học được. Kỳ lạ là, những bài học thấm thía này lại theo chân ta đi suốt cuộc đời.

Có những giới hạn không ai chỉ cho ta được, mà chính ta phải tự bước qua ranh giới ấy. Chỉ cần ta chịu đi tiếp thêm một chút thôi, gắng chịu thêm một chút thôi, điều kỳ diệu thường nằm ngay sau ranh giới của “muốn bỏ cuộc”.

A Chinese Buddhist Monastery; Wellcome Collection. PINTEREST

Giống như câu Lục Du đã từng viết:

Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn”. (Núi cùng nước tận ngờ hết lối, bóng liễu hoa tươi một thôn làng)

Thật ra, chẳng ai muốn khổ cả. Nhưng nếu không từng khổ, ta cũng không thể đủ chín chắn và bao dung như ngày hôm nay.

Người thật sự bước qua bão giông thường nói năng từ tốn, ánh mắt dịu dàng, tấm lòng rộng mở. Không phải vì họ yếu đuối, mà vì vốn hiểu, cuộc đời này, ai cũng đang gắng gồng một điều gì đó, nên chẳng cần phải hơn thua hay tranh giành thêm nữa. Ai cũng có nỗi khổ nơi tâm mình.

Bình yên thật sự không phải là cuộc đời không sóng gió, mà là lòng mình đủ vững để đứng giữa giông tố mà không sợ hãi, không hoang mang. Là khi đối diện khó khăn, không trách móc, không oán than, chỉ lặng lẽ tự hỏi: “Mình cần học điều gì từ chuyện này?”

Cuộc đời dạy ta qua từng vết xước. Và chính những lúc tưởng chừng như không chịu nổi, lại là lúc bản thân đang âm thầm lớn lên. Lớn lên không phải bằng chiều cao, mà bằng sức chịu đựng, sức nhẫn nại. Không phải bằng lời nói, mà bằng sự trầm tĩnh trong lòng.

Vậy nên, nếu hôm nay bạn thấy quá sức, thấy mệt mỏi, thấy muốn dừng lại, hãy nghỉ một chút thôi, nhưng đừng bỏ cuộc. Bởi đôi khi, bạn chỉ còn cách thành công một chút nỗ lực nữa thôi. Và biết đâu, điều tốt đẹp đang đợi bạn ở ngay phía sau lần kiên trì cuối cùng ấy.

Theo Vạn Điều Hay

Xem thêm:

Vì sao cổ nhân nói: “Sau 50 tuổi, phúc và nghiệp của một người sẽ dần dần xuất hiện”

Con người vì sao lại gặp bất hạnh?

Mệnh là gì, làm thế nào thay đổi được vận mệnh?

Đại nạn đã định sẵn, chỉ người thiện lương mới thoát được tai ương

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều