Câu chuyện bắt đầu khi người mẹ đến tham quan bảo tàng giải phẫu Real Bodies ở Las Vegas. Cô chỉ nghĩ đây là một buổi triển lãm cơ thể người bình thường cho đến khi ánh mắt dừng lại trước một xác khô được bảo quản bằng nhựa, nằm dưới ánh đèn sáng rọi.
Ngay khoảnh khắc ấy, như có một tiếng sét lớn đánh vào khiến tim cô thắt lại… Không cần suy đoán, không chút do dự, tình mẫu tử thiêng liêng đã cho cô biết, đó chính là Christopher Todd Erick, đứa con trai mất tích bấy lâu nay.
“Tôi biết đó là con trai mình. Cảm giác này là chắc chắn… chỉ có một người mẹ có thể hiểu” – cô thốt lên trong cảm xúc đau đớn.

Thế nhưng, thay vì nhận được lời giải thích, cô bị những người đàn ông to cao lặng lẽ dẫn đi. Ban tổ chức triển lãm khẳng định mọi thi thể được trưng bày đều được “quyên tặng hợp pháp, không xét nghiệm ADN, không điều tra và không một câu trả lời”…
Đó là sự giả dối, cô biết. Vì nỗi đau con trai mất tích chưa lành, cô phải đối diện một sự thật còn đau đớn hơn gấp nhiều lần. Cô và cả con trai không thể quyên tặng thể xác theo cách này,…
Ác mộng của người mẹ này chỉ là một góc rất nhỏ trong một biển bi kịch mang tên “ngành công nghiệp triển lãm thi thể người” công khai khắp thế giới. Đáng nói, nhà máy sản xuất, nhựa hoá hàng triệu thi thể này chính là Trung Quốc. Nhưng câu hỏi đặt ra là, hàng triệu thi thể đó đến từ đâu và ngành công nghiệp này đã mang đến nguôn thu lớn như thế nào?
Nếu quan tâm, mời bạn đọc xem video bên dưới để hiểu rõ hơn:
“Trung Quốc đã trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới như thế nào?”
TTK


