Hình ảnh không thể lãng quên về các ông đồ ở Việt Nam xưa
Các ông đồ không chỉ đại diện cho chữ nghĩa và lễ giáo xưa mà còn lưu giữ nét đẹp truyền thống qua nhiều thế hệ. Thế nhưng, cùng với những đổi thay của xã hội đầu thế kỷ 20, hình bóng ông đồ cũng dần thưa vắng, để lại nhiều tiếc nuối trong ký ức của người xưa.
Mời bạn cùng xem lại những bức ảnh tư liệu quý ghi lại hình ảnh các ông đồ Việt Nam xưa.
Ông đồ là cách gọi dân gian dành cho những người có học vấn nhưng không làm việc ở chốn quan trường mà kiếm sống bằng nghề dạy học, viết chữ thuê…Thời điểm gắn liền với hình ảnh ông đồ nhất là dịp Tết Nguyên Đán, vì người Việt xưa có tục xin chữ để cầu may mắn, an bình vào ngày đầu xuân.Một số ông đồ cho chữ tại nhà hoặc có cửa hàng riêng, nhưng đa phần trải chiếu ngay bên đường để cho chữ.Địa điểm ông đồ trải chiếu thường là cổng đình, chùa hoặc bên những con phố đông người qua lại.Hàng Bồ thuộc Hà Nội xưa được biết đến là con phố có nhiều ông đồ vào ngày Tết.Cùng sự suy tàn Nho học, nghề ông đồ bắt đầu mai một từ những thập niên đầu thế kỷ 20. Theo thời gian, số người hành nghề viết chữ trên phố phường vào dịp Tết chỉ còn rất ít.Nhà thơ Vũ Đình Liên đã cảm thán về điều này qua bài thơ Ông đồ (sáng tác năm 1936). Khổ cuối bài thơ là những lời tiếc nuối: Năm nay đào lại nở/ Không thấy ông đồ xưa/ Những người muôn năm cũ/ Hồn ở đâu bây giờ?Ngày nay, khi trào lưu thư pháp nở rộ, hình ảnh “ông đồ” xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống. Những giá trị truyền thống đang được tiếp nối và tôn trọng hơn.