Dư Bành Niên nói: “Nếu bản thân quan tâm tới lời chê bai thì chẳng còn tâm trí thực hiện công việc”, bởi vậy trong khi người khác chỉ làm qua loa cho xong việc thì ông trở thành ”người cọ rửa toilet sạch nhất Hong Kong”.
Doanh nhân Dư Bành Niên gây choáng khi quyên góp toàn bộ tài sản trị giá hơn 9,3 tỷ tệ (hai tỷ USD) cho hoạt động cộng đồng, từng được tạp chí Time vinh danh là “một trong 14 nhà từ thiện hàng đầu thế giới, đứng đầu danh sách từ thiện Hurun Trung Quốc 5 lần liên tiếp từ năm 2006 đến năm 2010.

Ít ai biết, con đường đi đến thành công của vị tỷ phú này không hề dễ dàng
”Người cọ rửa toilet sạch nhất Hong Kong”
Ông sinh năm 1922 trong một gia đình nghèo ở Hồ Nam, Trung Quốc. Do cuộc sống khó khăn, ông bắt đầu kinh doanh nhỏ ở Trường Sa và những nơi khác trước khi tốt nghiệp đại học. Nhưng do tình hình chiến tranh hỗn loạn, ông không kiếm được là bao.

Năm 1949, ông rời quê, một mình đến Thượng Hải. Ông làm nghề kéo xe, kinh doanh một quán hàng rong và làm nhiều công việc lặt vặt. Thế nhưng mọi chuyện không như ý,
Năm 1955, Trung Quốc cải cách ruộng đất, ông Dư bị buộc tội “có mối quan hệ ở nước ngoài” và là “địa chủ bỏ trốn”. Sau đó, bị bắt vào trại lao động ba năm ở An Huy. Tất cả số tiền tiết kiệm mà ông khó khăn kiếm được đều bị tịch thu.
Ông được trả tự do sớm hai tháng trước khi mãn hạn tù vì những cáo buộc được cho là sai sự thật. Năm 1958, ông tới Hong Kong (Trung Quốc) để sinh sống và lập nghiệp.
Khi ra tù, hồi tưởng đoạn ký ức này, ông nói: “Khi bạn thực sự xui xẻo, cái gọi là tình bạn, sự lãng mạn và mối quan hệ vợ chồng đều rất dễ bị tổn thương. Để bảo vệ bản thân ở mức độ lớn nhất, bạn bè cũ, người yêu, vợ chồng thậm chí sẽ còn xúc phạm bạn thêm. Vì vậy, vũ khí quan trọng nhất của một người là sự tự lực. Chỉ người mạnh mẽ mới có thể tự mình đứng vững trong xã hội, không bị người khác bỏ rơi và chà đạp”.
Khi mới đến Hồng Kông, ông không hiểu tiếng Quảng Đông hay tiếng Anh, không có lý lịch hay tiền bạc và không thể tìm được việc làm. Ông đói đến mức phải đến nhà thờ và tổ chức từ thiện để lấy bát cháo cho no bụng.
Khi buồn ngủ, ông tìm tới ghế dài trong công viên hoặc trên bãi biển. Chuyện này kéo dài vài tháng. Trong thời gian này, ông bị nhầm là kẻ trộm, bị đánh, bắt giam một kẻ buôn lậu. Nhưng những điều này không làm ông mất đi tinh thần chiến đấu. Ông tiếp tục tìm việc và học tiếng Quảng Đông.
Cuối cùng, ông được nhận vào làm cọ rửa nhà vệ sinh trong một khách sạn – công việc được coi là thấp hèn nhất Hong Kong lúc bấy giờ.
“Chỉ những người làm được việc nhỏ mới có thể làm nên nghiệp lớn. Chỉ những người có thể cúi xuống mới có thể đứng thẳng”, ông Dư nói.
Trước ánh mắt không mấy thiện cảm của người đời, người đàn ông này không để tâm tới sự coi thường của người khác. “Nếu bản thân quan tâm tới lời chê bai thì chẳng còn tâm trí thực hiện công việc”, ông nói. Trong khi người khác chỉ làm qua loa cho xong việc thì Dư trở thành ”người cọ rửa toilet sạch nhất Hong Kong”.
Thậm chí, vào thứ 7, Chủ nhật, nhiều người sẽ nghỉ ngơi, đi mua sắm, vui chơi nhưng ông Dư cho rằng vẫn có người làm việc ngoài giờ. Vì vậy, ông vẫn tới dọn dẹp như thường lệ để mang lại môi trường sạch sẽ, thoải mái cho những người đó, kể cả khi công ty không có ai. Nửa năm sau, ông chủ công ty biết được việc làm của Dư nên đã để ông làm việc tại văn phòng công ty. Từ đó, con đường sự nghiệp của ông Dư mở rộng.






