Ra đời năm 1968, hệ thống 911 không chỉ là ba con số, mà còn là nền tảng cứu hộ hiện đại, cứu sống hàng triệu người mỗi năm tại Hoa Kỳ.
Ngày 1 tháng 7 năm 1968, một sự kiện ít được chú ý tại thời điểm đó đã âm thầm đánh dấu một bước ngoặt trong lịch sử viễn thông và cứu hộ khẩn cấp của Hoa Kỳ: hệ thống số điện thoại 911 được đưa vào vận hành lần đầu tiên tại bang Alabama.

Trước khi hệ thống 911 ra đời, người dân Mỹ phải gọi các số điện thoại riêng lẻ cho từng cơ quan cứu hộ địa phương, như cảnh sát, cứu hỏa hoặc cấp cứu y tế. Điều này khiến việc phản ứng với các tình huống nguy hiểm trở nên rối rắm, mất thời gian, đặc biệt trong những phút giây mà mỗi giây trôi qua đều có thể định đoạt sự sống. Hệ thống điện thoại khi đó chủ yếu sử dụng bảng số quay tay hoặc máy tổng đài thủ công, và không có một quy chuẩn thống nhất nào trên toàn quốc.
Nhu cầu cấp bách về một hệ thống số khẩn cấp duy nhất và dễ nhớ đã bắt đầu được đề cập từ đầu những năm 1950. Tuy nhiên, phải đến cuối những năm 1960, với sự phát triển mạnh mẽ của mạng lưới viễn thông tự động và áp lực ngày càng lớn từ phía chính phủ, ngành viễn thông và cơ quan thực thi pháp luật, ý tưởng này mới trở thành hiện thực.
Năm 1967, Ủy ban Liên bang Truyền thông Hoa Kỳ (FCC) cùng với Hiệp hội các Quan chức Truyền thông An toàn Công cộng Quốc gia (NAPCO) chính thức đề xuất thành lập một số điện thoại quốc gia cho các cuộc gọi khẩn cấp .
Sau quá trình cân nhắc, Cục Bưu điện Mỹ và công ty viễn thông AT&T khi đó đã chọn dãy số ” 911″, một dãy số ngắn, dễ quay bằng điện thoại quay tay thời đó, không trùng với mã vùng hay mã bưu chính nào khác, và có thể dễ dàng ghi nhớ ngay cả trong tình trạng hoảng loạn.

Chỉ vài tháng sau, ngày 16 tháng 2 năm 1968, thành phố Haleyville (bang Alabama) đã thực hiện cuộc gọi 911 đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ . Tuy nhiên, phải đến ngày 1 tháng 7 năm 1968 , hệ thống này mới chính thức được triển khai ở phạm vi lớn hơn, bắt đầu từ các thành phố nhỏ ở Alabama và dần dần lan rộng sang các bang khác trong thập niên 1970.
Sự phát triển của 911 không chỉ đơn thuần là việc cung cấp một số điện thoại chung. Đằng sau đó là cả một hạ tầng kỹ thuật phức tạp : từ xây dựng trung tâm tiếp nhận cuộc gọi, đào tạo nhân viên điều phối khẩn cấp (dispatchers), tích hợp bản đồ, hệ thống định vị, cho đến khả năng liên kết đồng thời với cảnh sát, cứu hỏa, y tế…
Việc này đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa các cấp chính quyền, công ty viễn thông và các cơ quan chức năng địa phương – một thách thức không nhỏ trong bối cảnh hành chính phân quyền như tại Hoa Kỳ.
Thập niên 1980 đánh dấu giai đoạn bùng nổ của 911 khi hệ thống này đã có mặt ở hầu hết các tiểu bang. Tuy nhiên, sự đột phá thực sự đến khi 911 bước vào kỷ nguyên công nghệ số . Việc tích hợp hệ thống định vị GPS, điện thoại di động và bản đồ số giúp các trung tâm 911 không chỉ nhận cuộc gọi mà còn xác định chính xác vị trí người gọi, một điều cực kỳ quan trọng trong những trường hợp nạn nhân không thể mô tả rõ vị trí.
Đến những năm 2000, Hoa Kỳ bắt đầu triển khai cái gọi là ” E911″ – Enhanced 911 , tức là hệ thống 911 nâng cao. Khi người dân gọi từ điện thoại di động, địa điểm của họ sẽ được tự động truyền đến tổng đài, thậm chí có thể gửi kèm tin nhắn, hình ảnh hoặc dữ liệu sinh học.





