(Tân Thế Kỷ) Trong kiếp nhân sinh, từng suy nghĩ, hành vi tốt xấu của chúng ta đều có báo ứng. Đây là quy luật bất biến của vũ trụ. Vậy hãy chọn cách sống thiện lương để nhận phúc báo về sau. Cổ nhân dạy, “hãy bỏ tâm hại người”. Hại người nào khác chi hại mình.

Chuyện 2 con đại bàng
Có 2 con đại bàng, một con bay rất nhanh, còn một con bay rất chậm. Đại bàng bay chậm cảm thấy khó chịu, ghen ghét đố kỵ với đại bàng bay nhanh.
Một lần, đại bàng bay chậm nói với người thợ săn rằng:
– Phía trước có một con đại bàng bay rất nhanh, anh hãy dùng cung tên bắn hạ nó đi.
Thợ săn nói:
– Được, nhưng mũi tên của ta thiếu một chiếc lông vũ, ngươi có thể nhổ một cái cho ta được không?
Đại bàng bay chậm nói:
– Được, chỉ cần bắn chết nó thì một chiếc lông vũ có đáng kể gì.
Nói rồi, nó nhổ một cái lông rồi đưa cho người thợ săn.

Người thợ săn buộc lông làm đuôi tên rồi lắp tên, kéo căng dây cung, nhằm vào con chim đại bàng bay nhanh kia rồi bắn, nhưng không bắn trúng, vì con đại bàng đó bay cao quá.
Người thợ săn lại thương lượng với chim đại bàng bay chậm rằng:
– Nhổ thêm một chiếc lông nữa có được không?
Đại bàng bay chậm đồng ý, nó lại nhổ một chiếc lông vũ nữa trao cho người thợ săn.
Nhưng lần này lại bắn không trúng. Cứ thế, mỗi mũi tên bắn đi, đại bàng bay chậm lại lần lượt nhổ một cái lông vũ của mình. Đến khi đại bàng bay chậm đã nhổ hết lông trên thân mình mà người thợ săn vẫn chưa bắn trúng đại bàng bay nhanh.
Còn đại bàng bay chậm giờ đây toàn thân đã trọc lóc, nó đã không thể bay được nữa rồi. Lúc này, người thợ săn cười và nói với nó rằng:
– Có một con đại bàng không biết bay ở đây, thế thì việc gì ta phải lao tâm nhọc sức bắn con đại bàng bay nhanh tận trên trời cao kia nhỉ?
Điều gì đã làm hại con đại bàng bay chậm khiến nó tự nhổ hết lông bản thân? Nguyên do chính là từ lòng ghen ghét đố kỵ, thấy con đại bàng khác bay cao hơn mình, bay nhanh hơn mình thì tật đố không chịu nổi, mất cả lý trí mà tự nhổ hết lông của mình đi. Khác nào kẻ đào hố hại người nào có ngờ chính là đào mộ chôn mình. Đó chính là tai họa do ghen ghét đố kỵ sinh ra.
Con đại bàng bay nhanh bị hãm hại kia, tại sao nó không bị bắn hạ? Bởi vì nó bay rất cao. Thế nên một người bay cao thì không sợ bị người ta hãm hại. Người bay cao không sợ bị người khác khống chế, bay càng cao càng an toàn.
Thế nên nếu muốn vượt qua hoàn cảnh và những người công kích mình thì cần phải tự thăng hoa, tiến lên cảnh giới cao hơn, và cao hơn nữa.
Gậy ông đập lưng ông, ác giả ác báo
Thời Võ Tắc Thiên khuynh quyền, có một “ác quan” tên là Chu Hưng thành danh nhờ ngụy tạo án oan “mưu phản”. Khi ông đương chức đã dùng cách bức cung nhục hình vô cùng tàn khốc, gây ra vô số án oan, hàng ngàn người bị ông ta hãm hại.
Sau này Chu Hưng cũng lại bị kẻ khác tố cáo là “tạo phản”. Khi Chu Hưng bị bắt vào nhà ngục, người xét xử ông ta là một ác quan khác, tên là Tuấn Thần.
Trước đây trong một dịp Tuấn Thần ngồi ăn cùng Chu Hưng có xin thỉnh giáo Chu Hưng về phương pháp ép phạm nhân nhận tội. Chu Hưng hãnh diện nói: “Việc này không khó, chỉ cần bỏ phạm nhân vào cái chum to rồi châm lửa đốt xung quanh thì lo gì hắn không nhận tội!”
Sau này khi Tuấn Thần xét xử Chu Hưng đã nói: “Đệ phụng theo mật chỉ, nói có người tố cáo huynh mưu phản, mời huynh vào chum đi!”
Chu Hưng vừa nghe bốn chữ “mời huynh vào chum” thì hồn bay phách lạc, toàn thân mềm nhũn, liên tục dập đầu nhận tội. Câu chuyện này là một trong những chuyện “gậy ông đập lưng ông”, “ác giả ác báo” nổi tiếng trong sử sách.
Khổng Tử giảng: “Những việc mà bản thân mình không muốn thì đừng làm cho người khác”. Đối xử tốt với người khác, giữ gìn phẩm hạnh đạo đức của bản thân mới là phương pháp hữu hiệu nhất để bảo hộ chính mình. Đạo lý làm người chính là như vậy, hại người khác cuối cùng cũng là hại mình. Thông thường trước khi nảy sinh ý nghĩ làm hại người khác, người ta thường bị tâm đố kỵ, tức giận dẫn động đến mức khó chịu. Khi một người bôi nhọ, gièm pha, làm tổn thương người khác thì tức là đã tự đẩy mình vào vòng xoáy của sự đố kỵ, thù hằn oán hận.
Hơn nữa lưới trời lồng lộng, tuy thưa khó lọt, mắt Thần như điện, không gì không thấy. Cổ nhân nói: “Nếu muốn người không biết, trừ khi chính mình đừng làm”. Con người sống nơi thế gian đừng nghĩ rằng làm việc xấu không ai biết là có thể đủ để lừa gạt Trời cao. Cần phải biết rằng Thiên lý sáng tỏ, báo ứng chỉ là sớm hay muộn, nhỏ thì thất đức chiêu họa, lớn thì phúc lộc thọ mệnh không còn. Cho nên mỗi một lời nói một việc làm cuối cùng đều là do chính mình chịu trách nhiệm, đừng vì chút lợi ích trước mắt mà hại người, hủy bỏ con đường tương lai của chính bản thân mình.
Nếu muốn có một cuộc sống hạnh phúc, khoái hoạt thực sự, người ta phải giữ cho mình một tâm linh thanh tịnh và thuần khiết. Nếu muốn bản thân không bị tổn hại thì trước hết đừng làm tổn hại đến người.
Nghi Vân (t.h)
Theo Secreschina, Epoch Times
Xem thêm:

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*


