spot_img
20 C
Vietnam
Thứ Hai,20 Tháng Năm
spot_img

Luân hồi chuyển thế: Đầu thai vào nhà kẻ thù

Luân hồi và chuyển sinh vốn là những khái niệm hết sức quen thuộc trong văn hóa truyền thống. Nhưng ảnh hưởng của thuyết vô thần hiện đại đã khiến nhiều người bắt đầu hoài nghi về thuyết đó. Kỳ thực, giới khoa học đã có những phát hiện mới mẻ về hiện tượng kỳ lạ này. 

Dưới đây là câu chuyện của một cậu bé ba tuổi nhận ra mộ kiếp trước của mình và kể lại câu chuyện luân hồi không ai biết. Điều quan trọng là vì sao cậu lại đầu thai vào nhà của kẻ thù?

Ở Sri Lanka có một cậu bé tên là Gamini Jayasena. Khi chưa đầy ba tuổi, cậu đã được gia đình đưa đến thị trấn Nittambuwa để gặp gia đình kiếp trước. Sự việc này đương nhiên khiến mọi người rất hiếu kỳ.

Lúc đó, rất đông người thân và bạn bè đã tập trung trước cửa ngôi nhà để kiểm chứng xem liệu cậu bé có thực sự nhớ được kiếp trước hay không. Những người thân đã bảo cậu bé đưa một món quà cho người mẹ ở kiếp trước. Kết quả là Jayasena đã dễ dàng nhận ra mẹ, hơn nữa còn nhận ra hai anh em của mình trong đám đông.

Vậy tại sao Jayasena lại muốn tới nhận người thân ở kiếp sau? Câu chuyện bắt đầu từ đây…

Một “tín đồ Cơ Đốc” trong gia đình Phật giáo

Jayasena sinh vào tháng 11 năm 1962 trong một gia đình theo Phật giáo ở Colombo, thủ đô của Sri Lanka. Khi được khoảng 18 tháng tuổi, cậu bé bắt đầu kể về những trải nghiệm tiền kiếp của mình. Cậu nói rằng mình có một người mẹ thực sự khác, đó cũng chính là người mẹ của cậu ở kiếp trước. Người mẹ kiếp trước cao to hơn người mẹ hiện tại và cũng có một chiếc máy khâu như người mẹ hiện tại.

Cậu cũng nói rằng, một người tên là Nimore đã cắn cậu, và Nimore cũng đã bị chó cắn. Ngoài ra, ở nhà cậu còn có một chiếc cặp sách để trên ghế ở trong nhà, trong cặp có sách và một chú voi đồ chơi. Cậu hay tắm cho chú voi đồ chơi này ở giếng.

Lúc đầu, người lớn không để ý tới những lời của trẻ con. Khi Jayasena được 2-3 tuổi, cậu bé bắt đầu thường xuyên nhắc đến kiếp trước của mình, và muốn quay trở lại ngôi nhà của kiếp trước.

Vào thời điểm đó, gia đình Jayasena rất nghèo và không có đèn điện, nhưng cậu biết có thể bật đèn bằng công tắc, điều này khiến gia đình cậu vô cùng ngạc nhiên. Cậu cũng nói rằng kiếp trước quần áo của mình đẹp hơn, cậu còn có chú Charles, trong nhà có ô tô và xe máy. Chú Charles còn lái xe, chở cậu đến trường.

Gia đình của Jayasena cũng phát hiện ra rằng, cách cậu cầu nguyện giống như một tín đồ Cơ Đốc hơn là tín đồ Phật giáo. Cậu bé từ chối việc đến các ngôi chùa Phật giáo, và không cúi chào các tăng lữ. Khi nhìn thấy một cây Thánh giá bằng gỗ, cậu mang nó về nhà và nhờ mẹ treo nó lên tường. Jayasena còn thích tổ chức lễ Giáng sinh, nói về ông già Noel, và mong được nhận quà Giáng sinh. Điều này khiến gia đình cậu nghi ngờ rằng kiếp trước cậu là một tín đồ Cơ Đốc giáo.

undefined
Jayasena còn thích tổ chức lễ Giáng sinh, nói về ông già Noel, và mong được nhận quà Giáng sinh. (Ảnh wikipedia)

Năm 1965, khi Jayasena được 2 tuổi rưỡi, gia đình đưa cậu đến thành phố Nitambuwa, cách thủ đô Colombo 35 km về phía đông bắc. Khi người thân đi ô tô đến, cậu chỉ vào con hẻm nơi ở cũ của mình, yêu cầu dừng xe lại. Cậu đi vào con hẻm, chỉ ngôi nhà mà mình đã sống ở kiếp trước, rồi đi đến nhà chú Charles bằng một con đường khác.

Khi đó, gia đình kiếp trước của Jayasena không cho cậu vào nhà vì họ muốn tìm hiểu rõ ràng sự việc trước. Vì điều này mà Jayasena đã khóc suốt 10 ngày sau khi trở về nhà, và liên tục kêu muốn trở về ngôi nhà cũ của mình.

Cha mẹ kiếp trước của Jayasena có ba người con trai, và gia đình họ là một gia đình Cơ Đốc giáo ở Netambuwa. Người con trai Palitha Sennewiratne sinh năm 1952 và tương đối thân thiết với mẹ của mình. Mẹ anh cũng rất thích may vá. Ngoài ra, Jayasena kiếp trước cũng có hai anh em trai, một trong số đó là Nimore, kém anh 4 tuổi. Mặc dù anh và Nimore thường xuyên đánh nhau và từng bị Nimore cắn, nhưng một lần Nimore bị chó cắn, anh đã rất tức giận với con chó và thậm chí muốn giết con chó.

Senewiratne cũng yêu thích voi và có một con voi đồ chơi mà thường mang nó đi tắm trong giếng nhà mình.

Senewiratne cũng có một người chú giàu có tên là Charles, sống ở bên cạnh nhà. Trong nhà chú Charles sở hữu nhiều đồ vật được coi là xa xỉ vào thời điểm đó, bao gồm ô tô, xe máy và đèn điện trong nhà.

Tất cả những sự thật này phù hợp với những gì Jayasena đã kể. Ngoài ra, có một chi tiết khác còn khó tin hơn.

Tiên đoán cái chết

Vì gia đình theo đạo Thiên Chúa nên Senewiratne học tại một trường tiểu học theo đạo Thiên Chúa Saint Mary. Trường cách nhà vài cây số nên anh ở ký túc xá gần trường.

Senewiratne dường như biết trước được cái chết sắp xảy ra của chính mình. Đó là tháng 7 năm 1960, Senewiratne về nhà nghỉ ngơi vì cảm thấy không khỏe. Thông thường, cậu để cặp sách với con voi đồ chơi trong tủ, nhưng lần này cậu đặt nó xuống ghế và nói: “Con không phải đi học nữa”.

Không lâu sau, bệnh tình của Senewiratne nguy kịch, cậu được đưa đến bệnh viện để điều trị nhưng đã qua đời vài ngày sau đó. Khi đó cậu chỉ mới 8 tuổi.

Vào ngày Jayasena đến gặp người thân, cậu nhận ra mái nhà kiếp trước của mình đã trở nên sáng hơn. Đó là nhờ mái tôn mới đã được lắp đặt. Cậu cũng tìm thấy cái giếng nơi tắm cho con voi đồ chơi, và trong bức ảnh kiếp trước cậu nhận được ra ai là mình.

Mặc dù cha kiếp trước của Jayasena và chú Charles là những người theo đạo Cơ đốc, không có khái niệm về luân hồi, nhưng họ tin rằng Jayasena là Senewiratne chuyển sinh. “Là những người theo đạo Cơ đốc, chúng tôi không nên tin vào điều vô nghĩa này, nhưng cậu bé đó đã nhận ra từng người trong chúng tôi, vì vậy tôi nghĩ nó chắc chắn là con trai tôi, Senewiratne tái sinh” – người cha kiếp trước của Jayasena nói.

Câu chuyện này được ghi lại trong cuốn sách “Các Trường Hợp Về Các Loại Luân Hồi Tập 2 – 10 Trường Hợp Ở Sri Lanka” được viết bởi Ian Stevenson, một học giả nổi tiếng nghiên cứu về luân hồi tại Đại Học Virginia Hoa Kỳ. Bác sĩ người Mỹ Walter Semkiw, người tham gia nghiên cứu về luân hồi, đã chia sẻ trường hợp luân hồi này trên trang web “Nghiên cứu về luân hồi”.

Nếu như câu chuyện về cậu bé trong gia đình theo Cơ Đốc giáo lại chuyển sinh vào gia đình theo Phật giáo, đã thuyết phục được người cha theo đạo Cơ Đốc vốn không có quan niệm về luân hồi, thì câu chuyện dưới đây lại khiến người ta phải suy nghĩ về việc nhân quả.

Bé trai 3 tuổi nhận ra ngôi mộ của chính mình

Vào những năm đầu của Trung Hoa Dân Quốc, ở đập Hoàng Nê, thành phố Bản Kiều, huyện Bằng Khê, tỉnh Tứ Xuyên, cậu bé ba tuổi Khổng Chiêu Như theo anh trai Khổng Chiêu Lỗ đi chăn trâu. Khi đến lưng chừng núi, chúng nhìn thấy một số ngôi mộ ở đó, đột nhiên Khổng Chiêu Như chỉ vào một ngôi mộ mới và nói: “Anh ơi! Ngôi mộ này là của em”.

Khi người anh Khổng Chiêu Lỗ nghe cậu em trai ba tuổi nói vậy, cho rằng cậu bé không biết gì, nên nói lung tung, và đáp lại: “Vớ vẩn!”.

Không ngờ lúc này Chiêu Như lại nói ra những lời khó hiểu như liên thanh: “Em là Vương Định Vinh. Khi em chết, họ chôn em ở đây. Em cũng có một người vợ và một đứa con trai hai tuổi”.

Để chứng minh những lời mình nói không phải vớ vẩn, Chiêu Như còn nhắc đến tên của vợ con của mình ở kiếp trước.

Chiêu Lỗ cảm thấy rất kỳ lạ khi nghe những gì cậu em trai ba tuổi của mình nói, vì vậy khi về nhà cậu đã kể lại chuyện này với cha là Khổng Tinh Duy và gia đình.

Vậy là truyền thuyết về luân hồi chuyển sinh của Khổng Chiêu Như lan truyền khắp địa phương. Câu chuyện cứ thế lan ra, và đã đến tai gia đình Vương Định Vinh ở Tào Gia Câu, cách gia đình Khổng Chiêu khoảng hai dặm. Gia đình họ Vương bán tín bán nghi, mà lại ngại không tiện đi tìm hiểu và hỏi thăm. Bởi vì giữa nhà họ Vương và nhà họ Khổng có ân oán nợ nần, hai nhà đã đoạn tuyệt liên lạc mấy năm nay.

Ân oán kiếp trước

Cha của Khổng Chiêu Như là Khổng Tinh Duy, từng là tá điền, trong khi cha của Vương Định Vinh là Vương Thăng Tài có một số đất đai. Khổng Tinh Duy là một điền nông nhỏ, từng thuê đất thông qua một khách hàng của Vương Thăng Tài. Khi thuê đất, gia đình họ Khổng đã giao một nghìn xâu tiền đồng làm tiền đặt cọc. Sau đó, người khách hàng kia nợ tiền Vương Thăng Tài nên Vương Thăng Tài bảo anh ta chuyển đi nơi khác. Đồng thời, Vương Thăng Tài cũng lên kế hoạch tịch thu đất đai của Khổng Tinh Duy và cả số tiền thế chấp thuê nhà để bù chỗ nợ.

Nhà họ Khổng không có thế lực bằng nhà họ Vương, cũng không làm gì được nhà họ Vương, hai bên kiện cáo nhau suốt nhiều năm. May mắn thay, nhờ quan toà công bằng, Khổng Tinh Duy mới lấy lại được một nửa số tiền đặt cọc. Vụ kiện giữa hai gia đình đã được giải quyết, tuy nhiên, gia đình họ Khổng kể từ đó đã cắt đứt quan hệ với gia đình họ Vương. Vậy vì sao Vương Định Vinh lại đầu thai vào nhà họ Khổng?

Vương Định Vinh chuyển sinh

Trong gia đình họ Vương có tất cả 6 anh em, Vương Định Vinh là anh cả, gia đình kiếm sống bằng nghề nông. Một hôm, Vương Định Vinh đang gánh nước tưới ruộng, thấy trong ao có cá nên xuống ao bắt cá, nhưng bị trúng gió và cảm lạnh. Sau khi trở về nhà, khắp người anh nổi đầy những vết phỏng nước, vô cùng đau đớn và không thể nuốt nổi thức ăn. Vào buổi tối ngày thứ năm sau khi bị bệnh, Vương Định Vinh biết rằng mình sắp chết và không thể đứng dậy, vì vậy anh đã nói lời từ biệt cuối cùng với gia đình trong tiếng rên rỉ.

Khi cả nhà đang khóc, Vương Định Vinh dường như biết trước tương lai của mình, nhỏ giọng nói với cha mẹ và vợ: “Sau khi con ra đi sẽ không ở xa nơi này, sau này mọi người vẫn có thể gặp được”. Nói xong anh qua đời.

Sau khi chết, anh cảm thấy linh hồn mình vẫn tự do đến và đi như trước. Lúc đó, vì đói quá, muốn tìm thức ăn để ăn. Đầu tiên anh đến gia đình gần nhất trong làng là Khổng Quảng Nghiêm và Quảng Vũ. Anh phát hiện họ đều ăn cháo vào bữa sáng, vốn là món mà anh không thích. Vì vậy, anh nghĩ rằng gia đình Khổng Tinh Duy khá giả, và thức ăn ắt sẽ ngon hơn, vì vậy đã đến nhà Tinh Duy.

Khi đến cổng sân trước nhà họ Khổng, anh bất ngờ gặp một con chó hung dữ đang sủa ở đó, anh tự hỏi liệu con chó này có thể nhìn thấy ma hay không. Vương Định Vinh sợ con chó nên đã lánh ra cánh đồng lúa mì bên ngoài sân nhà họ Khổng. Khi đó, cô con gái lớn của Khổng Tinh Duy vừa đi ra ngoài, nhìn thấy một bóng đen trước mặt, cô kêu lên: “Cái gì thế này?”, rồi chạy trở vào phòng trong nhà. Linh hồn của Vương Định Vinh cũng đi theo sau lưng cô gái, từ gian phòng bên cạnh đi vào phòng trong.

Đúng lúc này, anh đột nhiên cảm thấy mê man, không tự chủ được bản thân, giống như không nhìn thấy gì. Ngay lúc đó, vợ của Khổng tinh Duy đang chuyển dạ, rồi hạ sinh một bé trai, đặt tên là Khổng Chiêu Như.

Hoá giải tranh chấp gia đình kiếp trước

Sau khi anh trai Vương Định Vinh qua đời, các anh em trong gia đình họ Vương không hòa thuận với nhau, thường xuyên cãi vã muốn tách riêng ra, nhưng không tìm được giấy tờ sang tên tài sản nên việc chia tách không thể thực hiện được.

Chứng từ nhà đất vốn do anh cả Vương Định Vinh giữ, nhưng Vương Định Vinh đột ngột qua đời, giấy tờ cũng biến mất. Các em trai nghĩ rằng chị dâu Vương Nghệ Thị giấu giấy tờ, và họ không ngừng buông lời oán trách chị dâu.

Vương Nghệ Thị trong lòng cảm thấy rất bất công, nhưng không thể phản bác, thật sự rất khổ sở. Vì vậy, khi nghe tin đồn rằng Định Vinh đã tái sinh vào gia đình họ Khổng, Nghệ Thị đã nghĩ ra một cách và quyết định bỏ qua thể diện để thử. Vì vậy, cô đã mua kẹo và hoa, đồng thời giả vờ đến nhà họ Khổng chơi, với hy vọng tìm ra câu trả lời qua Khổng Chiêu Như.

ntdvn ntdvn bm em be
Khổng Chiêu Như nhìn thấy người vợ kiếp trước đến, trên tay cầm kẹo và hoa, rất thèm kẹo và rất muốn ăn. (Tranh: Bình Minh – NTDVN)

Khổng Chiêu Như nhìn thấy người vợ kiếp trước đến, trên tay cầm kẹo và hoa, rất thèm kẹo và rất muốn ăn. Vương Nghệ Thị thử dò hỏi: “Nếu có thể nói cho tôi biết giấy tờ đất đai giấu ở đâu, tôi sẽ cho kẹo và hoa!”. Khổng Chiêu Như lập tức nói: “Giấu nó ở trong tường”.

Sau khi trở về nhà, Vương Nghệ Thị tìm thấy một gói chứng thư lớn trong một lỗ trên tường, các giấy tờ nhà cũng ở trong đó. Cả gia đình vui mừng khôn xiết khi tìm thấy chứng thư nhà đất, và cuối cùng cũng tin rằng lời đồn đại về việc Vương Định Vinh chuyển sinh là có thật.

Người cha kiếp này của Khổng Chiêu Như, Khổng Tinh Duy, làm giáo viên tiểu học tại chùa Phật Tử địa phương. Khi lớn lên, Khổng Chiêu Như theo học trường tiểu học Phật Tử. Những người tò mò lần lượt hỏi họ về luân hồi, và tất cả họ đều tin rằng luân hồi nhân quả thực sự tồn tại.

Mọi người có ý kiến ​​khác nhau về việc tại sao con trai cả của nhà họ Vương lại đầu thai vào nhà họ Khổng, vốn là gia đình kẻ thù của họ, mọi người bàn tán xôn xao. Có người nói, phải chăng nhà họ Vương đã chèn ép người tá điền và cuối cùng phải mất con trai để đền trả?

Theo Phù Dao

Minh An (NTDVN) biên dịch

Banner 1

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều