spot_img
24.1 C
Vietnam
Thứ Tư,3 Tháng 6
spot_img

Trí huệ Trang Tử: Đợi gió đến, cưỡi gió nổi lên, theo gió bay đi

Đời người vốn chẳng bao giờ có hai chữ “dễ dàng”. Nào là tất bật công việc, nào là gánh nặng gia đình, tất cả đều là những bao bọc đè nặng lên vai. Cứ mải miết bước đi với sức nặng ấy, thật khó để giữ được một tâm thế lạc quan, tự tại.

Những lúc như thế, chi bằng hãy đọc Trang Tử, để thử thay đổi cách tư duy. Nếu có thể đánh thức được bản tính chân thật bên trong mình, bạn sẽ thấy thế giới này hiện ra một cách rất khác.

Trí tuệ nhân sinh của Trang Tử, gói gọn lại chỉ trong chín chữ: “Đợi gió đến, cưỡi gió lên, theo gió bay đi”.

1. Đợi gió đến: Đừng để ngoại vật làm thân ta mệt mỏi

Bài viết nổi tiếng nhất của Trang Tử chính là Tiêu Diêu Du. Trong đó có kể một câu chuyện thế này:

Ở biển Bắc có con cá tên là Côn, to lớn vô cùng. Nó có thể hóa thành chim Bằng, sải cánh chín tầng trời, nương theo cơn gió tháng Sáu mà bay đến biển Nam xa xôi.

Nhưng Trang Tử lại bảo con chim ấy vẫn chưa thực sự tự do. Bởi vì hễ không có gió, nó sẽ từ trên cao rơi xuống.

Thuở ấy cũng có người tên là Liệt Tử, có thể cưỡi gió mà bay đi như thần tiên. Nhưng nếu gió lặng, ông ta cũng phải lo âu.

Đứng ở nơi đầu gió, ai cũng có thể bay lên. Nhưng sự tự do đó là dựa vào “ngoại vật” (những thứ bên ngoài). Trong trí tuệ của Trang Tử, “đợi gió đến” nghĩa là sống sao cho không bị những thứ ngoài thân làm cho mệt mỏi.

Người thường chúng ta hay chấp nhất vào danh lợi, tiền bạc, lòng bị đủ mọi thứ tục lụy trói buộc, nên mới cảm thấy đau khổ và mất tự do. Khi chúng ta không còn dựa dẫm vào những thứ bên ngoài, mà quay về tìm kiếm sức mạnh từ bên trong tâm hồn, ta sẽ có được một nguồn năng lượng tự nhiên và bình thản nhất.

2. Cưỡi gió nổi lên: Đừng để lời phán xét làm lòng ta nặng nề

Sách Trang Tử – Thu Thủy có chép một câu chuyện thú vị:

Một ngày nọ, Trang Tử và Huệ Tử cùng đi dạo trên cầu ở sông Hào. Trang Tử nhìn xuống rồi bảo: “Xem kìa, những con cá kia bơi lội thật vui sướng làm sao!” Huệ Tử vặn lại: “Ông không phải là cá, sao biết cá vui hay không?” Trang Tử đáp ngay: “Ông không phải là tôi, sao biết tôi không biết niềm vui của cá?”

Cuộc đời giống như một vở kịch, chúng ta không nằm trong kịch bản của người khác, nên chẳng thể nào hiểu hết vui buồn của họ. Cá vui vì được tự do vùng vẫy dưới nước, người vui vì được sống một cách tự nhiên giữa đất trời.

Nỗi bi kịch lớn nhất của con người chính là: Bạn rõ ràng là một bản thể riêng biệt, nhưng lúc nào cũng muốn sống giống y hệt một ai đó.

Thay vì vắt óc nghĩ cách sống sao cho vừa lòng thiên hạ, chi bằng hãy nỗ lực sống theo cách mà mình yêu thích. “Cưỡi gió lên” chính là sống không vì lời phán xét của người đời mà chùn bước. Đừng để suy nghĩ của người khác quyết định cuộc đời bạn. Hãy nâng niu lựa chọn từ trái tim mình, dù mưa hay nắng vẫn vững bước đi về phía trước.

Nếu bạn không cho phép, chẳng ai có thể coi thường bạn được. Bạn chính là chủ nhân duy nhất cho giấc mơ và hạnh phúc của chính mình.

3. Theo gió bay đi: Tìm lại bản ngã giữa dòng đời vô thường

Mệnh trời vô thường, phận người như cánh hoa bay trong gió. Chẳng ai biết được ngày nào “ao nước” của bạn sẽ cạn, và người bầu bạn bên cạnh rồi cũng có lúc phải rời đi. Trên hành trình nhân sinh, chúng ta đều là những lữ khách đi cùng nhau một đoạn đường, nhưng chỉ có chính mình mới đi được đến cuối hành trình. Hãy làm chủ đời mình, đừng làm phụ thuộc vào người khác.

Đỗ Phủ năm xưa từng cùng Lý Bạch rong ruổi trên lưng ngựa, ngao du giang hồ. Đỗ Phủ rất ngưỡng mộ sự phóng khoáng, tự tại và thiên tư lỗi lạc của Lý Bạch. Thế nhưng, người thích núi cao, kẻ ưa sông dài, cuối cùng họ vẫn phải vẫy tay chào tạm biệt nhau.

Nếu bạn không viết được những câu hào sảng như Lý Bạch: “Đời người đắc ý hãy vui tràn, chớ để chén vàng đối bóng trăng”, thì cứ bình thản mà viết như Đỗ Phủ: “Nước mất nhà tan còn núi sông, thành xuân cỏ mọc rậm mênh mông”.

“Theo gió đi” chính là tìm thấy con người thật của mình. Có người cả đời làm nô lệ cho dục vọng, có người lại học cách làm chủ nó. Người càng bản lĩnh, càng hiểu rằng phải làm chủ chính cuộc đời mình.

Khi vượt lên trên những ham muốn tầm thường, vượt qua được những toan tính danh lợi, thì cả thân xác và tâm hồn mới thực sự được tự do. Đó chính là cảnh giới “tiêu diêu” – nơi ta không còn phải dựa dẫm vào bất cứ điều gì bên ngoài để thấy hạnh phúc.

Lời kết: “Đợi gió đến” là sự kiên nhẫn tích lũy. “Cưỡi gió lên” là lòng dũng cảm sống cho chính mình. “Theo gió đi” là sự buông bỏ để đạt được tự do tuyệt đối.

Theo aboluowang

BÀI CHỌN LỌC:

Đế chế La Mã suy tàn – Lời cảnh tỉnh cho nhân thế hôm nay

Trung Quốc – Nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới

XEM THÊM:

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều