Phiên bản mới nhất của series phim Sát Phá Lang ra mắt cách đây vài tháng đã tạo nên sự chấn động mạnh mẽ trong cộng đồng yêu thích điện ảnh Hồng Kông.
Trong phim, tài tử Cô Thiên Lạc vào vai một cảnh sát goá vợ, độc thân nuôi con. Sau biến cố mất vợ trong một tai nạn xe hơi, anh dồn hết tình thương vào cô gái nhỏ. Nhưng điều đó vô tình lại trở thành áp lực ngột ngạy. Không chịu nổi sự kiểm soát từ cha, cô bé âm thầm bỏ sang Thái Lan một mình.

Nào ngờ, chuyến đi đó đã trở thành cơn ác mộng. Cô bị một đường dây buôn người bắc cóc, đưa vào một cơ sở giết mổ động vật – thực chất là nơi trá hình để mổ cướp thu hoạch nội tạng sống.
Người cha như phát điên khi mất liên lạc với con. Bằng nghiệp vụ cảnh sát, anh lần theo dấu vết đến tận ổ bọn bắc cóc. Sau một trận giao tranh ác liệt, anh tìm thấy con gái mình.
Nỗi đau không lời nào diễn tả được
Tưởng như sau bao nhiêu cố gắng, anh sẽ tìm được con gái trong niềm vui hội ngộ. Người xem cũng sẽ chờ đợi một kết thúc vui, rằng người cha hạnh phúc khi tìm thấy con, và cô con gái cũng sẽ nhận ra một bài học nhiều kinh nghiệm và thấu tỏ tình thương của cha đối với mình.
Nhưng cuộc hội ngộ chưa vui đã trở thành một bi kịch và nỗi đau không gì diễn tả được.
Sau trận giao đấu sống còn, anh đã tìm được con gái. Nhưng thân xác cô bé trắng bệnh, đôi mắt đã khép và nội tạng không còn nữa.
Người cha quỳ gục xuống, gào thét trong tuyệt vọng.

Đến phút này, nỗi đau như chạm sâu vào tâm trí khán giả, rất khó để diễn đạt bằng lời. Tiếng gào thét của người cha như xé nát trái tim người xem, như chất chứa tất cả sự giày vò, ân hận và sự bất lực khi đánh mất điều quý giá nhất.


Ranh giới giữa phim và thực tế trở nên mong manh như sợi chỉ mảnh. Nếu bi kịch của người cha ấy khiến cả phòng chiếu nín lặng, khóc thương, thì bi kịch của hàng triệu học viên Pháp Luân Công bị mổ cướp tạng sống tại Trung Quốc có thể phải đau hơn biết bao lần.
Bộ phim này khiến không ít người ngậm ngùi nhớ lại câu chuyện về người cha của cô bé Hàn Vũ. Ông cũng đã trở thành nạn nhân của nạn mổ cướp, thu hoạch nội tạng sống tồn tại hơn 26 năm trong cuộc bức hại Pháp Luân Công tại Trung Quốc.
Ký ức đau buồn Hàn Vũ – Bụng cha đầy đá lạnh, không còn nội tạng
Hàn Vũ là con gái của một học viên Pháp Luân Công, ông Hàn Tuấn Thanh tại Trung Quốc. Vì kiên định không từ bỏ niềm tin vào Chân – Thiện – Nhẫn để trở thành một người tốt hơn trong xã hội, cha cô đã bị cảnh sát Trung Quốc bắt cóc và kết án phi pháp trong nhà tù như hàng triệu học viên khác trong cuộc bức hại Pháp Luân Công đã tồn tại hơn 26 năm qua.
Những học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc dưới cuộc đàn áp của chính quyền Trung Quốc (ĐCSTQ) đã bị bức hại nghiêm trọng về thân thể, thanh danh và tài chính. Các học viên bị bắt giam rất nhiều người ra đi và không bao giờ trở về với gia đình họ nữa. Khủng khiếp hơn, ĐCSTQ đã thu hoạch nội tạng khi họ còn sống.

Ông Hàn Tuấn Thanh cũng là một nạn nhân trong số ấy. Sau một thời gian bị bắt giam, Hàn Vũ được cảnh sát quận Phòng Sơn Bắc Kinh thông báo rằng cha cô đã mất và yêu cầu gia đình lên nhận thi thể ông về. Ngày Hàn Vũ đến nhận thi thể cha cũng là một ngày bi kịch, đau đớn không diễn tả được đối với cô và gia đình.
Hàn Vũ chia sẻ với The Epoch Times: “Cảnh sát đã không cho bất kỳ ai chụp ảnh thi thể cha tôi, đặc biệt là phóng viên thì càng không được đến gần”
Cô nói tiếp: “Thi thể của cha tôi gầy lắm, trên mặt có rất nhiều vết thương, phần da ở đuôi mắt trái không thấy đâu cả, còn mặt mũi thì bị đánh đến mức thâm tím.”
“Bất ngờ, tôi nhìn thấy có một vết dao cắt rất dài từ cổ họng đến ngực cha được khâu lại bằng chỉ đen, phần còn lại không thấy được nữa do bị quần áo che mất. Tôi muốn mở áo sơ mi của cha ra xem vết cắt dài đến đâu nhưng cảnh sát ngăn lại và buộc tôi phải rời đi” – Hàn Vũ đau đớn kể.
Cô nói tiếp: “Khi đó chỉ có 2 người thân được vào phòng đặt thi thể của ông Hàn Tuấn Thanh dưới sự giám sát của cảnh sát Bắc Kinh. Bên ngoài phòng cũng có rất nhiều người canh gác“.
Hàn Vũ kể tiếp: “Sau đó, dì và chú tôi cũng vào trong. Họ nhất quyết cởi áo của cha tôi và nhìn thấy rõ ràng là một vết cắt dài từ cổ đến bụng“.
“Rồi dì và chú ấn vào bụng cha, cả hai không thể tin được…. Bụng cha không hề có nội tạng và chỉ toàn đá lạnh. Vì lý do này mà thời gian hoả thiêu thi thể cha tôi dài gấp 2 lần so với người bình thường“.
Vào năm 2004, khi ông Hàn Tuấn Thanh qua đời, bí mật về tội ác thu hoạch tạng sống của tù nhân lương tâm của ĐCSTQ vẫn đang bị chính quyền này che dấu. Đến nay, tội ác này đã bị phơi bày ra khắp thế giới. Nó như một đòn giáng mạnh mẽ vào những người yêu chuộng công lý và bảo vệ chính nghĩa. Thu hoạch nội tạng sống đã trở thành một tội ác diệt chủng chống lại loài người khủng khiếp, tồn tại rất lâu tại Trung Quốc và hiện nay xuất hiện trong các hang ổ lừa đảo khắp châu Á. Đáng nói là các tổ chức này đều do ĐCSTQ hậu thuẫn, chống lưng phía sau.
Nỗi thống khổ, gào thét và đau đớn của người cha kia đã chạm đến nơi sâu thẳm trong lòng người xem. Vậy câu chuyện về người cha của Hàn Vũ và hàng triệu học viện Pháp Luân Công, cùng rất nhiều nạn nhân khác bị bức hại, mổ cướp tạng sống kia có đủ đánh thức lương tri trong mỗi người chúng ta.
Xem thêm: Nhân chứng duy bị mổ cướp nội tạng ở TQ nhất may mắn thoát chết và mang tội ác này phơi bày trước thế giới (Nguồn Video. TTVN)
Tội ác này hiện hữu, nhưng sự im lặng trước cái ác còn khủng khiếp hơn nhiều. Nó như một sự dung túng, nuôi dưỡng giúp cái ác ngày càng bành trướng. Hãy cất lên tiếng nói từ tâm bạn. Thêm một tiếng nói lương tri sẽ khiến cái ác ngày càng nhỏ đi, và sau đó nhân quả sẽ quyết định.
Nghi Vân (t.h)
Xem thêm câu chuyện của một nhân chứng khác:


