Nhận cậu bé mồ côi làm con nuôi, 15 năm sau, người phụ nữ Trung Quốc nhận về món quà đầy bất ngờ.

Vào tháng 12 năm 2015, khi đang tất bật chuẩn bị đám cưới cho con gái, bà Lã Thiên Mai ở Dương Châu (tỉnh Giang Tô, Trung Quốc) nhận được thông báo biến động số dư của ngân hàng. Khi bấm vào kiểm tra, người phụ nữ này vô cùng ngạc nhiên khi thấy tài khoản được cộng thêm 1,6 triệu bảng Anh, tương đương 15,3 triệu NDT (hơn 54 tỷ đồng).
Vì nhận được khoản tiền quá lớn, bà Lã vô cùng bối rối, cho rằng ai đó đã chuyển khoản nhầm hay đây là cái bẫy của bọn lừa đảo. Tuy nhiên, một cuộc gọi từ nước ngoài ngay sau đó đã lý giải tất cả mọi chuyện.
Hóa ra, người ở đầu dây bên kia là Lưu Viễn Nghị, người từng được bà nhận nuôi. Sau mấy lời hỏi thăm, đối phương nói: “Số tiền này là chút lòng hiếu thảo của con đối với mẹ, mẹ nhất định phải nhận, không được trả lại!”
Sau khi Lưu Viễn Nghị tắt máy, Lã Thiên Mai vô thức rơi vào trầm tư. Những ký ức từ 15 năm trước cũng bắt đầu ùa về trong tâm trí người phụ nữ này.
Cuộc gặp gỡ định mệnh
Vào một buổi tối sau khi tan làm năm 2000, trời bỗng đổ mưa to, Lã Thiên Mai không mang ô nên vội tấp vào một gara đổ nát ở gần đó để trú tạm. Cũng tại nơi tối tăm và ẩm mốc này, bà nhìn thấy một cậu bé tầm 16 tuổi với bộ đồ rách rưới đang ngồi trên một cái bàn và làm bài tập. Ngay bên cạnh đó là một chiếc giường gấp đơn giản.

Nhìn thấy Lã Thiên Mai, cậu bé liền đưa cho bà 1 cái ghế đẩu. Thấy vậy, Lã Thiên Mai mỉm cười, nhẹ nhàng tiến lại bên cậu bé và ân cần hỏi thăm: “Cháu cũng trú mưa ở đây à?”
Cậu bé lắc đầu và bình tĩnh nói: “Cháu sống ở đây”.
Qua thăm hỏi, Lã Thiên Mai biết được cậu bé này tên là Lưu Viễn Nghị. Sau khi cha mẹ mất vì tai nạn giao thông, cậu trở thành trẻ mồ côi và được chú đón về nuôi. Tuy nhiên vợ của chú thấy cậu là một gánh nặng. Vì vậy, sau khi Viễn Nghị trúng tuyển vào trường cấp 3 Dương Châu, người chú đã đóng học phí và thuê cho Viễn Nghị một chiếc gara, để cậu sống ở đây một mình.
Ban ngày cậu đến trường, đến tối thì đi nhặt rác để kiếm tiền. Dù cuộc sống vô cùng khó khăn nhưng cái nghèo không thể khiến cậu bỏ cuộc mà càng nuôi lớn mơ ước phải thành công và giàu có của cậu.
Lắng nghe câu chuyện của cậu bé, Thiên Mai nhận ra cuộc đời vô thường đến mức nào. Cũng giống như cậu bé, không lâu trước đó, bà cũng đang có một tổ ấm ba người hạnh phúc. Vợ chồng Thiên Mai là những người kinh doanh ngọc bích giàu có ở Dương Châu (Giang Tô, Trung Quốc). Nhưng trong thời gian bà bận bịu chăm sóc con nhỏ, người chồng nảy sinh quan hệ ngoài luồng với một đối tác của công ty. Bà chỉ biết mình bị phản bội khi chồng viết đơn ly hôn.
Ngày 19/3/2000, Chu Bân – chồng của Thiên Mai đã mang toàn bộ tài sản đi theo nhân tình. Người phụ nữ chưa hết sốc thì một chuyện bất ngờ khác lại ập đến. Cảnh sát nói, Chu Bân đã nhảy cầu và chết. Họ yêu cầu bà đến nhận dạng thi thể!

Thiên Mai nhớ rõ hôm đó là ngày 3/5/2000 – đúng 55 ngày kể từ hôm Chu Bân bỏ đi. Hóa ra, sau khi chuyển hết tiền cho nhân tình, Chu Bân đã bị người đàn bà đó vứt bỏ. Cô ta trốn sang nước ngoài cùng người đàn ông khác khiến Chu Bân rơi vào cảnh bần cùng, không dám về gặp vợ con.Không lâu sau, công ty phá sản, người chồng không chịu nổi cú sốc bị nhân tình lừa dối nên tự tử.
Đau đớn nhưng Mai phải gượng dậy lo liệu bán nhà và xe để trả nợ, dù vậy số nợ lên tới 2 triệu NTD (hơn 7 tỷ đồng). Bà thuê một căn hộ cũ, sống cùng con gái, làm nghề kế toán và may thêm quần áo bán, dành dụm từng đồng trả nợ. Cuộc sống áp lực, nhiều lúc người phụ nữ muốn tìm cái chết nhưng không đành lòng để lại con.

Mưa tạnh, bà Mai để lại một ít đồ ăn rồi quay về nhà. Ngày hôm sau, bà mang đến đồ ăn cho cậu bé. Ban đầu Viễn Nghị không chịu nhận, nhưng bà cứ đặt đó rồi rời đi. Bà cũng để dồn các chai lọ, giấy báo lại, thi thoảng mang đến cho Nghị bán đồng nát.
Mối quan hệ của họ cứ duy trì ngày càng tốt đẹp. Đến gần cuối kỳ hai lớp 9, Lưu Viễn Nghị đến nhà và ngần ngừ đưa cho Thiên Mai một tờ giấy. Bên trong cậu viết: “Dì Lưu, ngày mai có họp phụ huynh ở trường, nếu rảnh dì có thể giúp con tham dự được không? Con không muốn các bạn cùng lớp biết rằng con không có cha mẹ. Xin lỗi, cảm ơn dì”.
Nhìn ánh mắt cầu cứu của Lưu Viễn Nghị, Thiên Mai không nỡ từ chối. Hôm họp phụ huynh, bà ngạc nhiên vì Viễn Nghị luôn có thành tích thuộc top đầu, giáo viên cho biết với khả năng này vào một trường đại học top đầu không phải là vấn đề. Tuy nhiên tiếng Anh của Nghị cần phải cải thiện thêm.
Vì từng học chuyên ngành tiếng Anh ở trường đại học những năm 1980, từ đó bà Mai đã dạy kèm cho Nghị môn học đó.
Cuối năm 2001, Lưu Viễn Nghị khoe, chú của cậu sẽ đón cậu về ăn Tết với gia đình. Nhưng khi cái Tết đã cận kề, Lưu Viễn Nghị vẫn lủi thủi ở gara. Hóa ra, vợ của chú cho rằng, Lưu Viễn Nghị là kẻ xui xẻo nên mới khiến cha mẹ chết thảm. Vì vậy, bà không muốn Viễn Nghị xuất hiện trong gia đình vào dịp năm mới. Người chú đành cho cậu 200 tệ và bảo cậu tự đón Tết một mình.
Thiên Mai nghe xong thấy thương cậu bé vô cùng. Bà lập tức đón Lưu Viễn Nghị về ăn Tết cùng hai mẹ con. Trong bữa tối đoàn viên chờ năm mới, Lưu Viễn Nghị đứng lên với ly rượu trên tay và nói với Thiên Mai: “Dì à, cảm ơn dì đã chăm sóc con trong thời gian này, khiến con, một đứa trẻ mất mẹ lại cảm nhận được hơi ấm của mẹ. Dì giống mẹ của con, con có thể gọi dì là mẹ được không?”.
Lưu Thiên Mai mỉm cười: “Trong lòng ta, từ lâu đã coi con như con trai của ta. Ta tự hào vì có một người con xuất sắc như con!”. Chu Đình, con gái của Thiên Mai cũng mừng rỡ reo lên khi biết mình sẽ có một anh trai.
Khoảnh khắc ấy, Lưu Viên Nghị đã bật khóc vì hạnh phúc. Cứ như vậy, Lưu Viễn Nghi chuyển đến nhà của Lã Thiên Mai ở và được cô chăm sóc như con ruột.
Tấm lòng của mẹ, sự hiếu thảo của con
Vào thời điểm đó, dù phải một mình nuôi con nhỏ và đang gánh khoản nợ hơn 2 triệu NDT nhưng Lã Thiên Mai không để Lưu Viễn Nghị phải thiếu ăn hay nghỉ học buổi nào.
Khi Lưu Viễn Nghị học năm thứ ba trung học, để tạo cho con trai một môi trường học tập thoải mái, Thiên Mai đã dọn căn phòng lớn nhất trong nhà cho cậu ở. Bà cũng chăm sóc Lưu Viễn Nghị không khác gì con ruột của mình.
Để có tiền nuôi hai con, Thiên Mai vừa làm may, vừa nhận công việc kế toán. Quả nhiên, Lưu Viễn Nghị đã không làm người mẹ nuôi của mình thất vọng. Năm 18 tuổi, Lưu Viễn Nghị thi đậu vào Đại học Chiết Giang với kết quả xuất sắc, sau đó lại nhận được học bổng làm nghiên cứu sinh chuyên nghành kinh tế ở Viện Đại học Cambridge, Anh.

Khi nhận được cơ hội này, Viễn Nghị liền từ chối bởi biết mẹ nuôi vẫn đang trả nợ,cậu chỉ mong sớm được đi làm để giúp mẹ và hỗ trợ em gái vào đại học.
Nếu không nhờ nhà trường gọi điện bà Mai tới gặp mặt để thuyết phục thì bà chẳng biết gì về bí mật này. Đó là lần đầu tiên bà Mai nổi giận với con. Bà khuyên Nghị hãy dốc hết sức mình để học tập, còn chuyện tiền bạc không cần lo lắng.
Dù đã có một phần học bổng nhưng để con có chi phí sinh hoạt ban đầu, bà đã bán tất cả những thứ có giá trị trong nhà, bao gồm cả trang sức cưới của mình, thu về 55.000 tệ cho con có chi phí sinh hoạt ban đầu. Cầm số tiền, người con ngồi phịch xuống, quỳ trước mặt Lã Thiên Mai: “Mẹ ơi, lòng tốt của mẹ con trai không bao giờ quên”.
Để hỗ trợ cho con chi phí sinh hoạt ở châu Âu đắt đỏ, bà Mai làm việc chăm chỉ hơn nữa, nhiều lần gục xuống bàn máy may vì cơn buồn ngủ. Không muốn làm con lo lắng, bà chưa bao giờ nói ra những điều này.
Người xung quanh thường xuyên nhắc nhở, cho rằng bà nhận nuôi một đứa trẻ không họ hàng, nuôi ăn học nhỡ không có tương lai và không quay trở lại thì sao? Nhưng bà Mai chưa bao giờ bận tâm chuyện đó. “Viễn Nghị là đứa trẻ ngoan và giỏi. Không có tôi cũng có sẽ có người khác giúp đỡ con”, bà đáp.
Trả ơn
Tại Anh, Lưu Viễn Nghị ra sức học hành. Năm 2010 sau khi hoàn thành chương trình học, Viễn Nghị tốt nghiệp, lập tức được nhận vào làm việc tại một công ty trong Fortune 500 (top 500 công ty lớn nhất thế giới) với tư cách là giám đốc dự án.
Tháng 6/2011, Lưu Viễn Nghị trở thành đồng sáng lập công ty quản lý tài sản với một nhà đầu tư hùng mạnh người Anh, sở hữu 15% cổ phần của công ty.
Trong vòng chưa đầy hai năm, Lưu Viễn Nghị đã tích lũy được khối tài sản hàng triệu đô la.

Năm 2015, Lưu Viễn Nghị khi đó đã là một doanh nhân thành đạt, làm việc trong một công ty tài chính nổi tiếng của Anh. Khi nghe tin em gái sắp kết hôn, anh đã chuyển 1,6 triệu bảng Anh vào tài khoản ngân hàng của mẹ nuôi Lã Thiên Mai.
Sau khi chuyển tiền, Lưu Viễn Nghị ngay lập tức gọi điện cho mẹ và nói: “Số tiền này là lòng hiếu thảo của con đối với con, mẹ phải nhận lấy. Hãy dùng tiền mua một căn nhà mới để ở, cũng mua thêm một căn nhà đẹp hơn cho em gái con mẹ nhé.”
Anh nói với mẹ rằng công ty của mình đã lên sàn chứng khoán, cậu không còn là đứa trẻ nghèo mà đã thành triệu phú. Thấy con có đang có tương lai đầy hứa hẹn, bà Mai cũng không từ chối số tiền nữa.
Sau khi nhận được tiền, Lã Thiên Mai chỉ dùng một phần để sắm của hồi môn cho con gái. Số tiền còn lại, bà quyên góp cho các tổ chức từ thiện nhằm giúp đỡ những học sinh nghèo.
Sau khi biết chuyện, Lưu Viễn Nghị không hề trách mẹ mình mà càng thêm yêu thương người phụ nữ này. Anh cho biết: ” Mẹ Lã là tấm gương sáng cho tôi noi theo. Tôi cũng sẽ tiếp tục quyên góp từ thiện và giúp đỡ nhiều học sinh có hoàn cảnh giống tôi hơn nữa!”
Các năm qua, người con nuôi này vẫn thường đón mẹ sang châu Âu chơi và khi có thời gian, đặc biệt dịp Tết Nguyên đán, anh luôn cố gắng về với mẹ.
Câu chuyện của Lã Thiên Mai và Lưu Viễn Nghị khi được chia sẻ lên mạng xã hội đã thu hút sự quan tâm của dư luận Trung Quốc. Đa số đều cho rằng câu chuyện của họ đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người trong xã hội. Nhờ lòng tốt, Lã Thiên Mai đã thay đổi cuộc đời của Lưu Viễn Nghị. Cũng nhờ lòng tốt đó, cô cũng tự thắp sáng cuộc đời của chính mình và sưởi ấm thêm nhiều cuộc đời khác.
Tổng hợp
BÀI CHỌN LỌC:
Xác chết đột nhiên tỉnh lại, kể cho bác sĩ nghe một sự thật kinh hoàng
XEM THÊM:
Trải qua cuộc hôn nhân nghiệt ngã, người phụ nữ đã có một cái kết tốt đẹp
Sát Phá Lang: Tiếng gào thét từ phòng lạnh trong phim đến bi kịch có thật ngoài đời
Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*



