Con người khi nhắm mắt xuôi tay, danh vọng, tiền tài hay tình cảm đều để lại thế gian, nhưng những món nợ đã vay trong đời liệu có thực sự “hết nợ” theo cái chết? Những câu chuyện có thật về kẻ ác nghiệp phải luân hồi thành súc sinh để đền tội dưới đây sẽ khiến chúng ta phải suy ngẫm sâu sắc.
Cách đây hơn một thế kỷ, vào năm 1923, một sự kiện “người hóa thú” đã gây chấn động dư luận Thượng Hải. 11 năm sau đó (1934), một nhân sĩ tên là Địch Tử Bình khi ghé thăm vườn phóng sinh của chùa Bảo Hoa đã tận mắt nhìn thấy một con lợn có bàn chân trái giống hệt tay người. Ông đã mời hiệu ảnh “Kính Hoa” đến chụp lại bức hình này, đồng thời viết bài “Bằng chứng thép về luân hồi” để khuyên răn người đời hành thiện.

Theo ghi chép của ông Địch, tại vùng Thái Hưng có người tên là Thi Khánh Chung, không có nghề nghiệp, tính tình anh ta lại hung hãn, hay ức hiếp dân lành, khiến cho những người quanh vùng sợ hãi và xa lánh.
Năm 1923, Thi Khánh Chung lâm bệnh nặng, tính mạng nguy kịch, đến nỗi phải nằm liệt giường, tính mạng chỉ còn như ngọn đèn dầu trước gió.. Lúc bấy giờ có một vị hòa thượng hành cước đi ngang qua, thấy cảnh ngộ của y bèn cảnh báo: “Ngươi tạo ác nghiệp quá nhiều, sau khi chết sẽ phải đọa làm thân lợn. Hãy mau mau sám hối, họa may mới có thể giảm nhẹ.”
Thi Khánh Chung biết mình sắp chết, lòng đầy sợ hãi và hối hận về những việc hoang đường đã làm. Y cố sức giơ bàn tay trái lên hành lễ với vị sư theo kiểu “bán hợp chưởng” (chắp một tay). Vị hòa thượng thở dài: “Chỉ với một bàn tay này, nếu thành tâm hướng Phật thì sau này bàn tay này có thể thoát khỏi hình dạng lợn. Đáng tiếc thay, chỉ có mỗi bàn tay này thôi! Tuy vậy, bấy nhiêu cũng đủ giúp ngươi thoát khỏi nỗi khổ của một nhát dao đồ tể.”

Mấy ngày sau, Thi Khánh Chung qua đời vì bệnh nặng. Người dân ở Thái Hưng ai cũng vui mừng vì kẻ gian ác, chuyên ức hiếp họ đã chết, không còn ai nghĩ đến Thi Khánh Chung nữa, hòa thượng Vân Thủy và câu chuyện ông đến gặp Thi Khánh Chung cũng bị rơi vào quên lãng.
Sau khi Thi Khánh Chung chết được 7 ngày, nhà hàng xóm sát vách của anh ta là Thái Đại Trụ có một lứa lợn ra đời, trong đó có một con rất kỳ dị. Chân trái trước của con lợn này có hình dạng và kích thước giống y như bàn tay trái của con người, có các ngón tay và cả móng tay. Khi con lợn này đi lại, bàn chân trái không bị chạm xuống đất mà luôn ở tư thế chắp tay với mọi người.
Khi hàng xóm láng giềng nhìn thấy con lợn này, họ liền nghĩ ngay đến câu nói của hòa thượng Vân Thủy. Thế là tin tức về con lợn tái sinh từ tiền kiếp là Thi Khánh Chung đã trở thành chủ đề bàn tán xôn xao của người dân huyện Thái Hưng. Những người già thường lấy câu chuyện này để giáo dục con cháu, răn đe chúng không được làm việc xấu và Thi Khánh Chung là một tấm gương sống về điều đó.
Khi thông tin, đàn lợn nái nhà Thái Đại Trụ sinh ra lợn con kỳ dị lan truyền đi, người nhà Thi Khánh Chung thương xót nên đã bỏ ra một số tiền lớn mua con lợn này về rồi mang đến chùa Bảo Hoa ở thành phố Thượng Hải phóng sinh.
Có một điều kỳ lạ là mỗi lần có người đến vườn chùa để tham quan, con lợn này liền lẩn trốn vào giữa đàn lợn, như thể nó không muốn bị ai nhìn thấy. Hiện tượng kỳ lạ này càng khiến cho người ta tin rằng con lợn chính là Thi Khánh Chung đầu thai. Sau khi được thả trong vườn chùa Bảo Hoa, nhiều người đã đến chụp ảnh con lợn và treo nó ở khắp nơi như một sự nhắc nhở về nghiệp báo.
Bên cạnh câu chuyện ly kỳ này, người dân cũng lưu truyền câu chuyện ngược lại, lợn đầu thai thành người. Một người đàn ông Malaysia (giấu tên) được cho là vẫn còn những dấu tích từ kiếp trước trên thân thể. Đến nay, người này vẫn còn sống và đã đi đến rất nhiều đạo tràng trên khắp các nước Đông Nam Á để làm nhân chứng về nghiệp báo luân hồi.




