spot_img
22.3 C
Vietnam
Thứ Năm,4 Tháng 6
spot_img

Để việc kèm con học không còn là “cuộc chiến”: Tuyệt chiêu giao tiếp thấu cảm giúp giải cứu những giờ học căng thẳng

Cách đây không lâu, tin tức về một người mẹ “phát hỏa” đến mức phải nhập viện khi kèm con học bài đã gây bão mạng xã hội. Trong đoạn video, người mẹ mặt đỏ bừng, tay ôm ngực được các nhân viên y tế vội vã đẩy vào phòng cấp cứu. Cạnh đó là đứa trẻ tay nắm chặt gấu áo, nước mắt chực trào, khuôn mặt đầy vẻ hoang mang và hối lỗi khiến ai nhìn cũng thắt lòng. Cảnh tượng này có lẽ đã chạm đúng “nỗi đau” của không ít bậc phụ huynh, bởi những cuộc “đại chiến gia đình” vì bài vở vốn dĩ đã là chuyện thường nhật mỗi tối.

Câu chuyện của chị Trình Lệ và con gái Hàm Hàm chính là hình ảnh thu nhỏ của rất nhiều gia đình như thế. Hàm Hàm đang học lớp 5, và mỗi tối đến giờ làm bài tập, căn nhà lại biến thành một “chiến trường” đầy căng thẳng. Chị Lệ thì nhíu chặt mày, tóc tai rũ rượi, tay nắm chặt tờ giấy nháp nát bươm; còn Hàm Hàm thì co rụt lại nơi góc bàn, vở bài tập chi chít vết tẩy xóa, nước mắt lã chã rơi làm nhòe cả những trang giấy.

Có những đêm muộn 11, 12 giờ, hàng xóm vẫn còn nghe thấy tiếng chị Lệ quát tháo: “Câu này giảng bao nhiêu lần rồi mà vẫn không biết làm! Đầu óc con để đi đâu hả?”. Đáp lại chỉ là tiếng nấc nghẹn ngào của cô bé, nghe xót xa giữa đêm tĩnh mịch.

Sống trong môi trường như vậy lâu ngày, Hàm Hàm thay đổi rõ rệt. Từ một cô bé hoạt bát, hay cười, giờ đây mỗi khi gặp hàng xóm, em chỉ cúi gầm mặt, sợ sệt nấp sau lưng người lớn với ánh mắt đầy bất an. Cứ hễ bị mẹ phê bình là Hàm Hàm cãi lại ngay lập tức, việc học hành cũng trở nên đối phó, quan hệ mẹ con lúc nào cũng như “lửa với đổ thêm dầu”. Kiểu giáo dục bằng quát tháo giống như con dao hai lưỡi, vừa làm tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ, vừa khiến người mẹ cảm thấy kiệt sức và bế tắc, đẩy mối quan hệ gia đình vào một vòng lặp độc hại.

Thế rồi, tình cờ chị Lệ biết đến chương trình “21 ngày rèn luyện giao tiếp thấu cảm” của một tổ chức giáo dục gia đình và quyết định đăng ký học thử với tâm thế “cầu may”. Tại đây, chị bắt đầu học cách thấu hiểu và thay đổi phương pháp trò chuyện với con.

Một tối nọ, Hàm Hàm vẫn ngồi vào bàn học với dáng vẻ lờ đờ như mọi khi. Cô bé nghịch bút chì, vẽ những đường nguệch ngoạc lên giấy, mắt nhìn ra cửa sổ, tâm trí treo ngược cành cây. Nếu là trước kia, chắc chắn chị Lệ sẽ nổi trận lôi đình ngay lập tức. Nhưng lần này, chị hít một hơi thật sâu, chậm rãi ngồi xuống cạnh con và nhẹ nhàng nói: “Mẹ thấy con có vẻ không muốn làm bài lắm, hôm nay con mệt hả? Hồi nhỏ mẹ cũng thấy làm bài tập chán lắm. Hay là hai mẹ con mình nghỉ 10 phút, ăn chút hoa quả rồi cùng nghĩ xem làm cách nào để hoàn thành bài nhanh nhất nhé?”.

Hàm Hàm ngẩng đầu lên, mắt tròn xoe ngạc nhiên, em không ngờ lần này mẹ lại không hề nổi cáu. Tối hôm đó, với sự đồng hành của mẹ, Hàm Hàm không chỉ hoàn thành bài tập một cách tự giác mà còn chủ động kể về những chuyện vui ở trường, gương mặt rạng rỡ nụ cười đã mất đi từ lâu.

Phép màu của sự thấu cảm không chỉ dừng lại ở chuyện bài vở. Có lần, Hàm Hàm chuẩn bị rất kỹ cho cuộc thi vẽ ở trường và rất kỳ vọng sẽ có giải, nhưng kết quả lại không như ý. Cô bé lủi thủi về nhà, mặt mày ủ rũ, mắt đỏ hoe. Thay vì gạt đi và nói “chuyện nhỏ thế có gì mà phải buồn” như trước, chị Lệ nhẹ nhàng ôm con vào lòng và vỗ về: “Mẹ biết con đã dành rất nhiều tâm huyết cho cuộc thi này, không có giải chắc con buồn lắm đúng không? Nhưng trong mắt mẹ, tranh của con vẫn là tuyệt nhất. Con có muốn kể cho mẹ nghe ý tưởng của con khi vẽ bức tranh này không?”.

Hàm Hàm dựa vào lòng mẹ, vừa thút thít vừa kể về những dự định của mình. Khi được trút bầu tâm sự, tâm trạng em dần ổn định lại. Sau đó, hai mẹ con cùng ngồi phân tích xem bức tranh còn thiếu sót gì và chị không quên động viên con cố gắng vào lần sau.

Giờ đây, mối quan hệ giữa chị Lệ và Hàm Hàm đã thay đổi hoàn toàn. Hàm Hàm chủ động chia sẻ những bí mật nhỏ với mẹ, việc học không còn cần phải thúc giục, thái độ học tập tích cực hơn hẳn. Chị Lệ xúc động chia sẻ, trước đây cứ ngỡ “thương cho roi cho vọt” mới tốt, mà quên mất rằng trẻ con cũng cần được thấu hiểu và tôn trọng. Từ bỏ quát tháo, học cách thấu cảm không chỉ thay đổi đứa trẻ mà còn giúp chính người mẹ cảm thấy nhẹ lòng và tràn đầy sức sống hơn trên hành trình nuôi dạy con.

Giáo dục chưa bao giờ là “vở diễn đơn độc” của cha mẹ, mà là sự tương tác hai chiều cần rất nhiều tình yêu và sự thấu hiểu. Hy vọng rằng ngày càng có nhiều phụ huynh hạ thấp tông giọng, dùng sức mạnh của sự thấu cảm để xây dựng chiếc cầu nối ấm áp, cùng con đi qua những năm tháng trưởng thành trong hạnh phúc.

Theo aboluowang

BÀI CHỌN LỌC:

Từ nghiện game vì tuyệt vọng trở thành nghệ sĩ múa Shen Yun

Đế chế La Mã suy tàn để lại bài học gì cho nhân thế hôm nay?

XEM THÊM:

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều