spot_img
22.3 C
Vietnam
Thứ Năm,4 Tháng 6
spot_img

Gọi mẹ kế là “mẹ” suốt 30 năm, chàng trai ở Hưng Yên khiến nhiều người nhìn khác hơn về chuyện “bánh đúc có xương”

“Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ kế lại thương con chồng” – câu nói truyền miệng từ lâu như một lời định kiến, khiến không ít người mặc nhiên tin rằng tình cảm giữa mẹ kế và con riêng luôn tồn tại khoảng cách.

Thế nhưng, trong đời sống thực tế, không phải câu chuyện nào cũng đi theo lối mòn ấy. Vẫn có những người phụ nữ bước vào một gia đình không phải bằng nghĩa vụ, mà bằng sự bao dung và tình thương chân thành. Và cũng có những đứa trẻ, lớn lên không phải trong thiếu hụt, mà trong sự chở che đầy đủ – để rồi khi trưởng thành, chỉ còn lại một tiếng “mẹ”, không còn ranh giới.

Câu chuyện của anh Đỗ Văn Quang là một minh chứng như vậy.

Tiếng “mẹ” đầu đời

Hơn 30 năm được mẹ kế nuôi nấng, yêu thương, anh Đỗ Văn Quang (SN 1993, quê Thái Bình, nay là tỉnh Hưng Yên) từ lâu không còn phân biệt mẹ ruột hay mẹ kế.

Anh luôn tin chuyện “bánh đúc có xương”, chuyện mẹ kế thương con chồng như con ruột, bởi đó là điều anh cảm nhận rõ suốt bao năm.

Quang (ngoài cùng bên phải) chụp cùng bố, mẹ kế, bà nội và em trai thuở nhỏ. Ảnh: NVCC

Khi Quang 2 tuổi, bố anh đi bước nữa với bà Quý (SN 1970) – một người phụ nữ cùng làng. Năm ấy, Quang bập bẹ tập nói. Tiếng “mẹ” đầu đời, anh đã dành cho cho người phụ nữ đặc biệt này.

“Hơn 30 năm qua, tôi vẫn luôn gọi mẹ hai của mình là mẹ. Với tất cả những gì mẹ đã làm cho tôi, tiếng ‘mẹ’ ấy là lẽ đương nhiên”, anh chia sẻ.

Năm tháng tuổi thơ, anh được mẹ ủ ấp, thương yêu. Ngay cả khi mẹ kế sinh con riêng, tình cảm dành cho anh cũng không hề mai một. Thậm chí, lo anh tủi thân vì phải san sẻ tình cảm cho em, bà còn quan tâm anh nhiều hơn.

Quang được mẹ kế lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ. Suốt thời tiểu học, anh được mẹ đưa đón đến trường trên chiếc xe đạp cũ.

Thuở nhỏ, sức khỏe Quang khá yếu, thường xuyên ốm vặt. Anh vẫn nhớ những đêm mẹ thức trắng canh chừng cơn sốt, lo cho anh từng viên thuốc.

Anh Quang biết ơn khi được mẹ kế yêu thương, chăm sóc. Ảnh: NVCC

Bố anh nghiêm khắc nhưng mẹ kế lại hiền dịu, nhẹ nhàng. Anh chưa từng bị mẹ mắng mỏ lớn tiếng, hay đánh đòn. Anh cũng chưa bao giờ bị mẹ phân biệt đối xử. Thậm chí, vì thể trạng yếu, anh còn được mẹ nhường cho miếng ngon nhiều hơn.

“Có lần, vì cãi nhau với bố, mẹ tôi đùng đùng ôm con về ngoại. Mẹ không chỉ ôm em trai mà còn đưa cả tôi theo cùng. Mẹ bảo ‘mẹ đi đâu thì các con theo đấy’.

Lúc ấy tôi chưa hiểu lắm. Sau này nhớ lại mới thấy, ngày đó mẹ đã xem tôi như con ruột”, anh Quang tâm sự.

Nhớ về kỷ niệm ấy, bà Quý nói: “Cả hai đứa con, tôi đều chăm bẵm từ lúc nhỏ. Tôi thương chúng nó nên không thể bỏ lại đứa nào. Sau cơn giận, vợ chồng tôi lại làm hòa, tất cả vì các con”.

Biết ơn sự bao dung của mẹ

Quang từng là niềm tự hào của bố mẹ vì học giỏi. Lên cấp 3, anh thi đỗ vào trường chuyên của tỉnh, kết quả ấy khiến bà Quý vui mừng.

Thế nhưng, vì tự mãn mà quãng thời gian sau đó Quang xao nhãng việc học hành. Anh thường trốn học chơi game, kết quả hai năm liền đạt học lực trung bình, kém, thậm chí không đủ điều kiện lên lớp 12.

Mẹ anh rất đau lòng khi cậu con trai ngoan ngoãn, giỏi giang ngày nào giờ đi sai hướng. Bố anh sau 1 tháng làm ăn xa nhà trở về, biết chuyện cũng nổi trận lôi đình. Không chỉ mắng mỏ, đòn roi và đốt sách vở của anh, bố anh còn vì phút nóng giận mà quở trách vợ không kịp thời uốn nắn con cái.

“Ngày ấy, chứng kiến mẹ phải chịu ấm ức vì mình, tôi hối hận lắm. Nhìn mẹ khóc, tôi chẳng biết làm thế nào để bù đắp.

Hình ảnh bà Quý chuẩn bị quà quê cho các con mang ra thành phố. Ảnh: NVCC

Vậy mà mẹ chẳng mắng tôi nửa lời. Mẹ chỉ bảo ‘con vốn ngoan, học giỏi. Thời gian qua chẳng may đi sai đường, giờ con phải quay đầu, cố gắng học hành cho nên người’. Sau đó, mẹ lén về nhà ngoại vay mượn tiền, mua sách vở cho tôi đi học lại”, anh Quang kể.

Lời khuyên nhủ của mẹ trở thành động lực để anh nghiêm túc học hành. Anh đạt kết quả học tập tốt và thi đỗ vào đại học. Cho đến giờ, anh vẫn biết ơn sự bao dung của mẹ ngày ấy.

Năm tháng đi học, đi làm xa nhà là lúc anh cảm nhận rõ hơn hết tình yêu thương vô bờ mẹ kế dành cho mình.

Những cuộc gọi điện hỏi thăm, động viên, những mớ rau, quả trứng, bao gạo mẹ dày công chuẩn bị cho anh đem ra thành phố; hình ảnh mẹ đạp chiếc xe cũ đi chợ mua đồ, nấu cho anh những món ngon mỗi khi ghé thăm quê…, tất cả đều khiến anh rưng rưng xúc động.

“Sau khi ra trường, tôi vào TPHCM làm việc, mỗi năm chỉ về quê được 1 lần. Thời điểm dịch COVID-19 bùng nổ, 2 năm liền tôi không được về quê. Mẹ trông ngóng, lo lắng cho tôi, còn tôi cũng rất nhớ mẹ.

Ngày trở về, thấy mẹ đứng đợi ở cổng, tôi òa khóc ôm chầm lấy mẹ. Mẹ rưng rưng nói ‘con khỏe mạnh về nhà là tốt rồi’”, anh Quang kể.

Từ sau đó, anh Quang quyết định chuyển về cả Ninh Bình và Hà Nội làm việc để được gần nhà. Tháng nào anh cũng về quê 1, 2 lần để được ăn cơm mẹ nấu và kể cho bố mẹ nghe về cuộc sống, công việc của mình.

“Mẹ tôi vẫn thế, chỉ cần hay tin các con về là ở nhà ngóng đợi. Khi các con đi, mẹ lại chuẩn bị đùm to, đùm nhỏ cho con mang theo.

Mẹ tôi chân chất, ít khi nói lời hay ý đẹp nhưng mỗi hành động của mẹ đều thể hiện rõ, mẹ thương chúng tôi rất nhiều”, anh Quang xúc động nói.

Nhìn các con trưởng thành, có công ăn việc làm, bà Quý rất mừng. Bà càng hạnh phúc hơn khi các con hiếu thảo, sống tình cảm, luôn lo nghĩ cho bố mẹ.

“Quang là đứa sống tình cảm, hay trò chuyện, tâm sự với mẹ. Đi làm có tiền, con cũng hay mua cho bố mẹ miếng ngon.

Điều tôi mong mỏi nhất giờ đây là các con sớm kết hôn, có tổ ấm nhỏ để ổn định cuộc sống”, bà Quý chia sẻ.

Thiện niệm có sức cảm hoá

Tình cảm không phải là thứ có sẵn, mà được bồi đắp từ chính tâm niệm mỗi ngày. Khi một người thật lòng nghĩ cho người khác, đặt lợi ích của người khác lên trước, thì sự xa cách tự nhiên được hoá giải.

Một người giữ được lòng bao dung, không phân biệt, lâu dần sẽ khiến người khác cảm nhận được và hồi đáp bằng chân tình. Câu chuyện của người mẹ trong gia đình anh Quang chính là như vậy – không cần lời nói lớn lao, chỉ bằng sự âm thầm chăm sóc suốt năm tháng, đã khiến một đứa trẻ tự nhiên gọi mình là “mẹ” bằng cả tấm lòng.

Ở chiều ngược lại, chính sự bao dung ấy cũng đánh thức phần thiện nơi người con. Khi con người được đối đãi bằng thiện ý, họ sẽ biết quay đầu, biết sửa mình. Bởi vậy, điều còn lại sau tất cả không phải là danh phận “mẹ kế” hay “con riêng”, mà là một mối quan hệ được xây dựng từ lòng yêu thương và thiện ý chân thành.

U. H (Theo VNN)

BÀI CHỌN LỌC:

Gương vỡ lại lành, hạnh phúc gia đình thật sự trở về…

XEM THÊM:

Người đàn ông bán vé số vẫn đi phát cơm cho bệnh nhân nghèo: “Thấy mình, cô bác mừng lắm…”

Năm nguyên tắc đối nhân xử thế từ ‘Đạo Đức Kinh’ giúp hóa giải các mối quan hệ phức tạp

Bí quyết chuyển hoạ thành phúc của cổ nhân

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều