
Lỗ Trí Thâm là một nhân vật trong truyện Thủy Hử của Thi Nại Am, sống vào những năm thời Bắc Tống, là một trong 108 thủ lĩnh của Lương Sơn Bạc.
Ông vốn tính khí cương liệt, thô lỗ thẳng thắn, phóng khoáng rộng rãi, trọng nghĩa khinh tài, yêu ghét rõ ràng, coi ác như thù.
Lỗ Trí Thâm tên Lỗ Đạt, làm quan nhỏ ở Vị Châu, đảm nhiệm chức đề hạt ở Kinh Lược phủ. Vì cứu cô gái yếu đuối Kim Thúy Liên, ông đã ba quyền đánh chết Trấn Quan Tây, bị quan phủ đuổi bắt.
Trên đường chạy trốn, được Triệu viên ngoại giới thiệu, Lỗ Đạt đến tự viện Văn Thù ở núi Ngũ Đài xuống tóc làm hòa thượng. Trí Chân trưởng lão đọc câu kệ tặng Pháp danh, rằng: “Linh Quang một điểm, giá trị ngàn vàng. Phật Pháp rộng lớn, ban tên Trí Thâm”. Ông đã có nơi an thân, mai danh ẩn tính sống qua ngày.
Tuy nhiên, Trí Thâm ở trong chùa khó giữ thanh quy Phật môn, sau cùng đã đại náo Ngũ Đài sơn, Trí Chân trưởng lão đành phải để ông đi đến chùa Đại Tướng Quốc ở Biện Lương, Đông Kinh. Khi chia tay, sư phụ tặng bốn câu kệ nói:
“Ngộ Lâm nhi khởi, ngộ Sơn nhi phú. Ngộ Thủy nhi hưng, ngộ Giang nhi chỉ”. (Lâm tức chỉ Lâm Xung .Sơn là nói đến Nhị Long sơn, nơi Lỗ Trí Thâm làm đầu lĩnh. Thủy ám chỉ vùng đầm lầy Lương Sơn. Giang ắt nói đến Tống Giang. Vậy câu này có nghĩa là gặp Lâm Xung thì bắt đầu, đến Nhị Long sơn thì giàu có. Bước vào vùng Lương Sơn thì hưng thịnh, đến khi gặp Tống Giang là kết thúc).
Khi tới chùa Tướng Quốc, Lỗ Trí Thâm phụ trách việc trông coi vườn rau. Một hôm, để thu phục bọn lưu manh, Trí Thâm đã nhổ bật gốc cây dương liễu, qua đây tình cờ gặp được Lâm Xung, hai người kết nghĩa huynh đệ.

Về sau, 108 tướng lĩnh Lương Sơn tề tựu, xếp định vị trí, Lỗ Trí Thâm là Thiên Cô tinh, liệt vào vị trí thứ 13, trong hàng ngũ chiến đấu là thủ lĩnh đứng đầu bộ binh.
Một hôm, Tống Giang và các tướng chỉ đưa theo một ít quân mã tuỳ tòng cùng đi với Lỗ Trí Thâm.
Đến chân núi Ngũ Đài, Tống Giang sai dựng trại cho quân sĩ nghỉ ngơi rồi cho người lên chùa báo tin. Tống Giang và các tướng đều thay mặc thường phục, đi bộ lên núi. Vừa đến trước cổng chùa đã nghe bên trong tiếng trống gióng chuông khua, rồi các sư đều ra cổng ngoài đón tiếp.
Tống Giang mời Trí Chân trưởng lão ngồi ghế thượng tọa rồi lấy hương làm lễ bái kiến. Các đầu lĩnh xếp hàng cùng lạy. Lễ xong, Lỗ Trí Thâm lại bước lên dâng hương lạy chào riêng. Trí Chân trưởng lão nói: “Đồ đệ ra đi đã mấy năm nhưng tính hay phóng hỏa giết người xem ra vẫn chưa bỏ được”. Hôm ấy, anh em Tống Giang ngủ đêm ở chùa Ngũ Đài sơn.
Ngày hôm sau, trước lúc chia tay, Trí Chân trưởng lão lại tặng Lỗ Trí Thâm bốn câu kệ, nói: “Phùng Hạ nhi cầm, phùng Lạp nhi chấp. Thính triều nhi viên, văn tín nhi tịch”. (Thực tế, gặp Hạ thì bắt, ông đã bắt sống tướng Hạ Hầu Thành của Phương Lạp; gặp Lạp thì trói – ông đã bắt trói Phương Lạp; khi nghe tiếng sóng triều cũng là lúc viên tịch). Lỗ Trí Thâm lạy nhận bài kệ, đọc đi đọc lại mấy lần để ghi nhớ trong tâm.


Lỗ Trí Thâm viên tịch – Bài học cho thế nhân
Theo Vạn Điều Hay
BÀI CHỌN LỌC:
Xác chết đột nhiên tỉnh lại, kể cho bác sĩ nghe một sự thật kinh hoàng
Xem thêm:
Cái ‘Nghĩa’ trong Tam Quốc, Thủy Hử và Phong Thần khác nhau ở đâu?
Tống Giang một đời trung nghĩa nhưng chết thảm, trong ‘bất công’ đã tự có ý Trời
Tôn Ngộ Không đã tu đến cảnh giới nào, trước khi đắc quả vị Phật?
Đại nạn đã định sẵn, chỉ người thiện lương mới thoát được tai ương
Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*



