
Hẳn trong chúng ta, ai cũng đã từng được cha mẹ khuyên nhủ, thúc giục chuyện trăm năm. Những lời nói, cử chỉ nóng lòng ấy thường khiến những người con độc thân cảm thấy áp lực nặng nề như núi đè, để rồi những cuộc tranh cãi cứ thế bùng nổ bên mâm cơm hay buổi họp mặt họ hàng.
Có người trách cha mẹ “ép quá chặt”, có người bảo đó là “chấp niệm nối dõi tông đường”… Nhưng thực ra, tiếng giục cưới của mẹ cha chưa bao giờ là vì gánh nặng “duy trì nòi giống” hay hoàn thành cái gọi là “sứ mệnh dòng tộc”.
Bạn cần biết rằng, đằng sau những lời càm ràm không ngớt ấy, ẩn chứa 4 nỗi niềm vừa xót xa vừa ấm áp, cũng là sợi dây tâm tình nặng sâu nhất mà cha mẹ dành cho con cái.
1. Mong con có một cuộc đời hạnh phúc
Cổ nhân từng nói: “Phàm vi phụ mẫu, mạc bất ái kỳ tử.” Ý rằng: Thiên hạ làm cha làm mẹ, chẳng ai là không thương con mình.
Những người cha, người mẹ đã đi qua nửa đời người, nếm trải đủ mọi roi vọt của dòng đời, thấu hiểu cái cay đắng khi phải đơn độc bôn ba. Họ biết rõ con đường của một người cô độc vốn dĩ khó đi đến nhường nào.
Cha mẹ mong sao khi con gặp khó khăn, sẽ có người cùng con bàn bạc; Mong sao khi con có chuyện vui, có người cùng con sẻ chia; Hy vọng giữa đêm đen bão tố, có một ngọn đèn vì con mà thắp sáng; Nguyện cầu lúc con ốm đau nằm đó, không phải gắng gượng gượng dậy chỉ để rót một chén nước nóng cho mình…
Trong mắt cha mẹ, hôn nhân đơn giản là chuyện củi quế gạo châu, là để cuộc đời con thêm chút hơi ấm của khói bếp, bớt đi một phần quạnh quẽ của tâm hồn. Hạnh phúc không phải là một mình dũng cảm xông pha thế giới, mà là sự an ổn khi có người kề cạnh. Lời giục ấy chẳng liên quan đến tiêu chuẩn thế tục, mà chỉ vì một lòng thương con thuần khiết nhất. Cha mẹ giục cưới, cốt cũng chỉ để cầu mong đứa trẻ mình nâng niu trong lòng bàn tay có được một chốn bình yên.

2. Lo âu khi thấy con tuổi tác mỗi ngày một lớn
Mạnh Giao trong bài Du Tử Ngâm có viết: “Từ mẫu thủ trung tuyến, du tử thân thượng y.” Hình ảnh người mẹ hiền tỉ mỉ khâu từng mũi chỉ trên tấm áo của đứa con sắp đi xa, chính là hiện thân của tình yêu thương vô hạn.
Nhìn con mỗi ngày một lớn tuổi, lòng cha mẹ không khỏi nảy sinh sự lo âu. Nỗi lo ấy bắt nguồn từ sự thấu hiểu nghiệt ngã của thực tế xã hội. Họ nhìn thấy bè bạn cùng trang lứa của con lần lượt yên bề gia thất, họ sợ con nếu cứ lãng phí những năm tháng rực rỡ nhất, cái mất đi không chỉ là nhan sắc, mà là phạm vi lựa chọn bị thu hẹp lại.
Sự “cố chấp” giục cưới ấy thực chất là cái nhìn tỉnh táo về thực tại. Họ sợ vì sự bướng bỉnh hay kén chọn mà con lỡ mất người có thể bầu bạn cả đời, để rồi khi về già phải chịu cảnh đơn độc lẻ bóng. Cha mẹ giục không phải là ép con vào khuôn khổ, mà là sợ năm tháng lấy đi cái “vốn liếng” thanh xuân, khiến con trở nên yếu thế trong chuyện kiếm tìm hạnh phúc.
3. Nhận ra bản thân đang già đi từng ngày
Bài Khuyên Hiếu Ca có câu: “Lão mẫu nhất bách tuế, thường niệm bát thập nhi.” Ý rằng: Người mẹ dù sống đến trăm tuổi, vẫn luôn canh cánh lo lòng cho đứa con đã tám mươi, sợ con không biết tự chăm sóc mình.

Trong mắt cha mẹ, dù con bao nhiêu tuổi thì vẫn mãi là báu vật chưa lớn trong lòng họ. Thế nhưng thời gian vốn tàn nhẫn, tóc mai đã lốm đốm sợi bạc, bữa cơm đã chẳng còn ăn được bao nhiêu… Cha mẹ cảm nhận rõ rệt rằng mình đang già đi, thời gian có thể che mưa chắn gió cho con không còn nhiều nữa.
Đây chính là sự thật bất lực nhất đằng sau tiếng giục cưới – cuộc chạy đua với thời gian. Đời người vô thường, họ sợ mình không đợi được đến ngày chứng kiến con hạnh phúc. Chi bằng lúc này, khi mắt còn tinh, họ giúp con xem xét người bạn đời có đáng tin cậy không; khi chân còn khỏe, họ giúp con chăm bế cháu con… Tiếng giục ấy ẩn chứa biết bao chua chát và nỗi niềm trăn trở của một kiếp người đang xế bóng.
4. Sợ con phải cô độc đối mặt với tương lai
Sách Chiến Quốc Sách dạy rằng: “Phụ mẫu chi ái tử, tắc vị chi kế thâm viễn.” Cha mẹ thương con, thì phải lo cho con cái kế lâu dài, chẳng thể chỉ nhìn vào cái lợi trước mắt.
Cha mẹ một khi nghĩ đến việc hôn sự của con chưa thành, nỗi bất an trong lòng lại lớn dần theo năm tháng. Với những bậc cha mẹ thế hệ 6x, 7x thường chỉ có một mụn con, nỗi lòng của họ càng khiến người ta xót xa. Con là điểm yếu mềm nhất trong tim họ, nhưng chẳng ai có thể đi cùng con đến cuối cuộc đời.

Nếu một mai họ đi rồi, chỉ còn lại con lênh đênh giữa thế gian rộng lớn này… Sự mong mỏi thiết tha ấy là lời cảm thán trước sự hữu hạn của sinh mệnh. Họ lo lắng làm sao con có thể chịu đựng những tai ương bất ngờ khi chỉ có một mình?
-
Họ lo con già đi không nơi nương tựa;
-
Họ sợ mỗi dịp lễ tết, con phải thui thủi trong căn nhà trống không;
-
Họ ngại lúc con gặp hoạn nạn, chỉ có thể một mình gồng gánh;
-
Họ sầu khi con đau yếu nằm viện, chẳng có người chăm lo, chẳng ai ký tên bảo lãnh…
Lời thúc giục mang tên “ép cưới” ấy, thực chất là một nỗi lòng đầy sâu nặng. Cha mẹ chỉ muốn trước khi rời khỏi nhân gian, con vẫn còn có một “bến đỗ” để về. Cha mẹ không giục cưới, họ đang giục một sự an tâm cho tương lai của con.
Lời kết: Bản chất của việc cha mẹ giục cưới chưa bao giờ là chấp niệm nối dõi tông đường hay duy trì khói lửa. Những lời càm ràm không ngớt, những sự thúc giục đôi khi có phần quá đáng ấy, thực chất đều giấu kín một tình yêu sâu thẳm nhất. Có thể họ không hiểu quan điểm chọn bạn đời của giới trẻ, không hiểu sự tự do mà con theo đuổi, nhưng cái tâm của họ mãi mãi chỉ là mong con được bình an.
Cầu chúc cho mỗi người trẻ đang đứng trước áp lực giục cưới đều có thể đọc hiểu được nỗi lòng của mẹ cha. Và cũng mong các bậc làm cha mẹ, hãy cho con thêm chút thời gian và không gian, để đôi bên cùng thấu hiểu và sẻ chia.
Theo Vision Times
BÀI CHỌN LỌC:
Từ nghiện game vì tuyệt vọng trở thành nghệ sĩ múa Shen Yun
Đế chế La Mã suy tàn để lại bài học gì cho nhân thế hôm nay?
XEM THÊM:
Hôn nhân hạnh phúc hơn 80 năm: Những cặp vợ chồng trăm tuổi nói gì?
Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*



