spot_img
27 C
Vietnam
Thứ Năm,4 Tháng 6
spot_img

Thảm sát người, tội nghiệp trùng trùng, quả báo không bỏ sót ai

Thảm sát Magdeburg. Nguồn: Wikimedia, phạm vi công cộng.Tân Thế Kỷ – Con người trong Trời đất phàm là làm việc gì cũng đều được Thần Linh ghi lại. Theo nhân quả mà định ra phúc phận hay tai ương của con người. Một người làm việc ác, đặc biệt là giết người ắt sẽ gặp tai ương. Một tổ chức lại càng như thế.

Quả báo ghê rợn dành cho vị bá tước thảm sát cả một thành phố châu Âu

Chiến tranh Ba Mươi Năm (1618–1648) là một trong những cuộc chiến đẫm máu nhất ở Châu Âu. Nó đã cướp đi sinh mạng của 4,5 – 8 triệu người và vẽ lại hoàn toàn bản đồ chính trị của Lục địa già. Cuộc chiến này lộn xộn và phức tạp với nhiều phe phái và động cơ khác nhau, nhưng có thể tóm tắt ngắn gọn lại trong bốn chữ “xung đột tôn giáo”, cụ thể là Công giáo La Mã với Tin lành.

Giai đoạn đầu tiên của Chiến tranh Ba mươi năm chủ yếu là một cuộc nội chiến tôn giáo giữa các tiểu quốc Đức của Đế chế La Mã Thần thánh, tất nhiên có cả sự can thiệp của các thế lực bên ngoài. Đó là câu chuyện về các Thân vương theo đạo Tin lành nổi dậy chống lại sự chuyên chế của Giáo hội La Mã. Trung tâm của cuộc đấu tranh ác liệt này là thành phố Magdeburg, một biểu tượng của người Đức theo đạo Tin lành, pháo đài nổi dậy ở phía bắc của Đế quốc La Mã Thần thánh.

Được những người Tin lành coi là “văn phòng của Chúa”, Magdeburg đã có một thành tích kháng chiến anh hùng. Vào năm 1629, nó chống lại các sắc lệnh của Đế quốc và chiến thắng một cuộc bao vây, sau đó là một lễ hội tưng bừng lan tràn mọi ngóc ngách của thành phố, khắp nơi vang dậy câu hát “Giữ vững, Magdeburg, ngôi nhà được xây kiên cố; dù khách ngoại bang đến đuổi ta đi…”

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, vào năm 1631, chỉ hai năm sau lễ kỷ niệm vui vẻ, thành phố được ví như hòn ngọc quý này đã phải đối mặt với những ngày đen tối nhất. Hơn 25.000 cư dân của Magdeburg lại bị bao vây. Lần này bởi một lực lượng có quy mô tương đương với toàn bộ dân số của thành phố.

Cuộc chiến Magdeburg, 1631. Nguồn: Wikimedia, phạm vi công cộng.

Cuộc bao vây được chỉ huy bởi Thống chế Pappenheim, một người cải đạo theo Công giáo, thuộc hạ của Johann Tserclaes, tức Bá tước Tilly, lãnh đạo lực lượng đánh thuê Flemish. Trong hai tháng, Pappenheim cố gắng hạ Magdeburg, nhưng chỉ chiếm được một số công sự bên ngoài.

 

Bá tước Tilly. Nguồn: Wikimedia, phạm vi công cộng.

 

Thống chế Pappenheim. Nguồn: Wikimedia, phạm vi công cộng.

Thế rồi Pappenheim thuyết phục được Tilly – vốn đang tàn phá vùng nông thôn và tiến hành hoạt động ở những nơi béo bở khác – gửi tiếp viện, khiến lực lượng Đế quốc lên tới hơn 40.000 người. Với sự tăng cường này, có lẽ chẳng mấy chốc đội quân bao vây sẽ đạt được mục đích.

Trong khi đó, những cư dân kiệt sức của Magdeburg tuyệt vọng chờ đợi cứu viện. Người ta tin rằng vua Thụy Điển, một người Tin lành, sẽ đến giải vây. Tất nhiên nếu họ có thể cầm cự đến lúc đó… Tiếc là ông đã không đến.

Vào sáng ngày 20 tháng 5 năm 1631, lực lượng của Tilly xông được vào thành phố. Công cuộc cướp bóc và đốt phá bắt đầu diễn ra.

“Khi người dân hết đồ để cho quân lính, sự khốn khổ mới thực sự bắt đầu. Vì sau đó, quân lính bắt đầu đánh đập, đe dọa bắn, xiên, treo cổ, v.v… người dân.” – Otto von Guericke, ủy viên hội đồng Magdeburg.

“Nơi ấy bắt đầu một cảnh tượng kinh hoàng không thể diễn tả được bằng ngôn ngữ và ngòi bút. Cả trẻ thơ hồn nhiên, lẫn người già bơ vơ; không một tuổi tác, giới tính, giai tầng hay dung nhan nào có thể hóa giải cơn thịnh nộ của những kẻ chinh phục. Vợ bị hành hạ ngay trong tay chồng, con gái dưới chân cha mẹ; những người không thể tự vệ đã phải chịu sự hy sinh kép: mất đi cả tiết hạnh và mạng sống. Không một hoàn cảnh nào, dù hèn mọn hay thiêng liêng, thoát khỏi sự tàn bạo của kẻ thù.” – Friedrich Schiller, “Lịch sử Chiến tranh Ba Mươi Năm”.

 

Thảm sát Magdeburg. Nguồn: Wikimedia, phạm vi công cộng.

Binh lính thích thú với việc ném trẻ em vào lửa và đâm xuyên trẻ sơ sinh vào ngực mẹ chúng. Trong một nhà thờ, 53 phụ nữ được tìm thấy đã bị chặt đầu. Tội ác thật khó có thể tưởng tượng.

Một số sĩ quan của đội quân chinh phục cũng phải kinh hoàng. Họ kêu gọi Tilly dừng cuộc tàn sát. Nhưng phản ứng ớn lạnh của ông ta là: “Hãy để sau một giờ nữa. Ta sẽ xem xem có thể làm những gì; lính tráng phải có phần thưởng cho sự mạo hiểm và vất vả của họ chứ.”

Và thế là những binh lính tiếp tục thỏa sức thực hiện những hành vi man rợ.

Cuối cùng, ngọn lửa đốt phá ngùn ngụt buộc quân Đế quốc phải rút lui về trại. Trong vòng chưa đầy 12 giờ, thành phố hùng mạnh và hưng thịnh đã biến thành tro bụi. Chỉ còn sót lại hai nhà thờ và một vài ngôi nhà. Nhưng đó vẫn chưa phải là kết thúc.

Ngay sau khi lửa tắt, binh lính quay trở lại để tiếp tục cướp bóc giữa đống đổ nát và tro tàn. Nhiều kẻ đã chết ngạt vì khói khi đào tìm chiến lợi phẩm trong những căn hầm ngầm.

“Cảnh tượng hiện ra thật kinh khủng và ghê tởm đối với nhân tính. Người sống chui lên từ cõi chết, trẻ thơ lang thang gào khóc thảm thiết gọi cha mẹ; và trẻ sơ sinh vẫn đang nhay bú nơi bà mẹ đã chết. Hơn 6.000 thi thể bị ném xuống sông Elbe để dọn sạch đường phố; số lớn hơn nhiều đã bị ngọn lửa thiêu rụi. Toàn bộ số người bị giết được tính là không ít hơn 30.000.” – Friedrich Schiller, “Lịch sử Chiến tranh Ba Mươi Năm”.

Số liệu của Friedrich Schiller có hơi lớn hơn thực tế nhưng không làm thay đổi mức độ khủng khiếp của sự việc. Trong số 25.000 cư dân, chỉ có 5.000 người sống sót, ít nhất 1.000 người trong số này đã trốn vào Nhà thờ Magdeburg và 600 người vào tu viện Dòng Premonstratensian.

Tin tức lan truyền nhanh chóng, gây ra nỗi sợ hãi trong lòng những người theo đạo Tin lành. Người Công giáo La Mã tràn ngập niềm vui chiến thắng. “Tôi tin rằng hơn 20.000 linh hồn đã tắt. Chắc chắn rằng không có công việc khủng khiếp và hình phạt thiêng liêng nào như thế được nhìn thấy kể từ khi thành Jerusalem bị phá hủy. Tất cả những người lính của chúng ta đều trở nên giàu có. Chúa ở cùng chúng ta.” – Pappenheim.

“Ngài đã rửa bàn tay chiến thắng của mình trong máu của những kẻ tội lỗi.” – Giáo hoàng Urban VIII viết trong thư chúc mừng gửi Bá tước Tilly.

Mặc dù Magdeburg đánh mất vị thế quan trọng của mình, nhưng sự phá hủy của nó không thể ngăn cản phong trào Tin lành. Nỗi sợ hãi ban đầu dần chuyển thành sự phẫn nộ và thuyết phục nhiều nhà cai trị theo đạo Tin lành đứng lên chống lại đế chế Công giáo La Mã trong nhiều năm sau đó.

Và quả báo đến với Bá tước Tilly khá nhanh. Cuộc thảm sát Magdeburg khiến vua Thụy Điển Gustavus Adolphus kiên quyết chiến đấu. Tilly giao chiến với Gustavus Adolphus trong Trận Breitenfeld vào ngày 17 tháng 9 năm 1631. Trong trận chiến, ông ta đã bị Vua Gustavus Adolphus áp đảo và chịu thương vong 27.000 người. Sự cơ động và hỏa lực pháo nhanh, chính xác của quân Thụy Điển đã khiến quân của Tilly tan vỡ và bỏ chạy. Rất nhiều trong số này bị nông dân lùng bắt và giết để trả thù.

Sau đó, trong Trận Rain vào ngày 15 tháng 4 năm 1632, Tilly bị một viên đạn súng hỏa mai làm gãy đùi phải, chịu sự hành hạ của việc nhiễm trùng xương trong gần 15 ngày, cho đến khi chết tại Ingolstadt ở tuổi 73 vào ngày 30 tháng 4 năm 1632. Pappenheim bị trọng thương trong Trận Lützen ngày 16 tháng 11 năm 1632 và chết trên đường di tản ngay sau đó.

Giáo hoàng Urban VIII gây ra khoản nợ khổng lồ trong triều đại của mình, dẫn đến những người kế vị không thể duy trì vị thế ở châu  u nữa. Vì những chi phí mà thành Rome phải gánh chịu để tài trợ cho chiến tranh, ông trở nên vô cùng không được lòng thần dân. Khi Urban VIII qua đời, bức tượng bán thân của ông trên Đồi Capitoline đã nhanh chóng bị phá hủy bởi đám đông giận dữ. Sau này, cũng không còn giáo hoàng nào lấy hiệu là Urban nữa.

Tất nhiên, có thể nhiều người vẫn không tin tưởng và hài lòng về nhân quả trong sách lịch sử. Ví dụ như nhiều vua chúa và tướng lĩnh khác cũng giết chóc nhiều mà lại an hưởng tuổi già. Tuy nhiên chúng ta hãy bình tâm khảo cứu cho kỹ càng, sẽ phát hiện, thực ra rất hiếm võ tướng và nhà chinh phạt được bình yên trường thọ. Ngoài ra, chiến tranh là quy luật lịch sử, thường xảy ra khi đạo đức nhân loại đang suy đồi. Các vị vua chúa và tướng lĩnh có thể chinh phạt thành công đều không phải là loại người táng tận như Bá tước Tilly.

Ví dụ như Thành Cát Tư Hãn, những trận chiến của ông gây ra cái chết của rất nhiều người, nhưng thực ra quân đội của ông chỉ tàn bạo với những nơi ngoan cố không chịu đầu hàng, ngoài ra người Mông Cổ cũng hết sức khoan dung với tôn giáo, tín ngưỡng. Thành Cát Tư Hãn không thảm sát dựa trên chủng tộc và tín ngưỡng, mà trái lại, ông sẵn lòng thu nạp tất cả. Ông hết sức coi trọng những học giả, trí thức có đức tin, đạo đức, xem họ là nòng cốt để ổn định những vùng đất vừa chiếm được. Các con cháu của Thành Cát Tư Hãn cũng tiếp nối tinh thần này, nên toàn bộ Đế quốc Mông Cổ mới có thể tồn tại gần 200 năm.

Chúng ta cần nhìn vào những bài học giáo huấn chính diện của lịch sử. Mượn danh Thần linh, nhân danh hệ tư tưởng để giết chóc, cướp bóc vốn đã là tội nghiệp cực đại. Vậy đàn áp, bách hại, thảm sát những người mang đức tin, chính tín thì hậu quả còn kinh khủng đến thế nào? Những nhà lãnh đạo, những triều đại phạm phải tội lỗi đó ắt không thể có kết cục tốt đẹp.

Chế độ tàn ác giết hàng triệu dân nổi oán trái tận Trời xanh

Tuyết rơi bất thường ở Tân Cương, nơi Chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thành lập các “trại cải tạo” . Các chuyên gia của Liên Hợp Quốc cho biết, có thể có hơn một triệu người Duy Ngô Nhĩ và các dân tộc thiểu số Hồi giáo khác đang bị giam trong các trại cải tạo Tân Cương này, bị ngược đãi, tra tấn tâm lý, tẩy não…

Trong bối cảnh Trung Quốc chìm trong hàng loạt các thảm họa, tai ương: đợt bùng phát dịch mới ở Bắc Kinh, lũ lụt nghiêm trọng ở 26 tỉnh, thành và khu tự trị, thảm họa mưa đá lan rộng ở Cam Túc, Hà Bắc, Thiên Tân, bão tuyết bất thường ở Tân Cương, nạn châu chấu hoành hành… câu chuyện oan khuất của Đậu Nga gắn với sự kiện tuyết rơi mùa hè khiến người ta không khỏi liên tưởng tới những oan hồn bị chính quyền ĐCSTQ đã gây ra bao cái chết thảm khốc và vô vàn điều oan trái khiến Thiên Địa đang nổi cơn thịnh nộ.

Nỗi oan của một cô gái đã khiến trời nổi tuyết rơi giữa mùa hè, thì hãy hình dung xem có bao nhiêu oan hồn đang oán thán về những tội ác mà ĐCSTQ đã làm.

Lịch sử 70 năm của ĐCSTQ được viết bằng máu và những lời dối trá. Những câu chuyện đằng sau lịch sử đẫm máu này vừa cực kỳ bi đát vừa ít được biết đến.

Kể từ khi giành được chính quyền năm 1949 cho đến nay, ĐCSTQ đã đàn áp hơn một nửa nhân dân Trung Quốc. Ước tính khoảng từ 60 đến 80 triệu người đã bị chết bất thường. Con số này vượt trên cả tổng số người chết trong cả hai cuộc chiến tranh thế giới cộng lại.

Điểm lại những cuộc thảm sát khủng khiếp của ĐCSTQ:

Đàn áp những phần tử bị coi là phản động

Vào tháng 3 năm 1950, ĐCSTQ công bố “Lệnh đàn áp nghiêm khắc các phần tử phản động”. Mao Trạch Đông đề xuất rằng “ở các khu vực nông thôn, để giết các phần tử phản động, nên giết hơn một phần nghìn tổng số dân… ở các thành phố, nên giết ít hơn một phần nghìn.” Dân số Trung Quốc vào thời gian đó là khoảng 600 triệu người; “chỉ dụ” này của Mao Trạch Đông sẽ giết chết ít nhất là 600 nghìn người

“Quy định của Nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa về việc trừng phạt các phần tử phản động” công bố năm 1951 thậm chí còn nói rằng những người “phao tin đồn” có thể bị “tử hình ngay lập tức”.

Mao Trạch Đông đề xuất rằng “ở các khu vực nông thôn, để giết các phần tử phản động, nên giết hơn một phần nghìn tổng số dân… ở các thành phố, nên giết ít hơn một phần nghìn.” (Epoch Times)

Giết người trong cải cách ruộng đất

Cách giết người phổ biến nhất được biết đến trong thời kỳ cải cách ruộng đất là “đấu tố”. ĐCSTQ làm giả tội danh và đổ tội cho những người chủ sở hữu đất đai (địa chủ) hoặc những người nông dân giàu có. Cộng đồng sau đó sẽ được hỏi xem là họ nên bị trừng phạt như thế nào. Một số đảng viên hoặc những người hoạt động cho ĐCSTQ đã được gài trong những đám đông để hô “Chúng ta nên giết họ!” và những người chủ sở hữu đất đai và những nông dân giàu có sau đó đã bị xử tử ngay tại chỗ.

Vào khoảng cuối năm 1952, số phần tử phản động bị xử tử do ĐCSTQ công bố là vào khoảng 2.4 triệu người. Thực ra, tổng số người chết bao gồm các quan chức chính quyền cũ của Quốc Dân Đảng dưới cấp huyện và những người chủ sở hữu đất đai (địa chủ) ít nhất là 5 triệu người.

Nỗi oan của một cô gái đã khiến trời nổi tuyết rơi giữa mùa hè, thì hãy hình dung xem có bao nhiêu oan hồn đang oán thán về những tội ác mà ĐCSTQ đã làm. (The Epoch Times)

Cuộc đàn áp các phần tử phản động và cải cách ruộng đất chủ yếu là nhằm vào các khu vực nông thôn, còn “Chiến dịch Tam Phản” và “Chiến dịch Ngũ Phản” sau đó có thể được coi là sự diệt chủng tương tự ở thành thị.

“Chiến dịch Ngũ Phản” về cơ bản là chiến dịch ăn cắp tài sản của các nhà tư sản hay đúng hơn là chiến dịch giết hại các nhà tư sản để lấy tiền của họ. Hơn 323.100 người đã bị bắt và hơn 280 người đã tự tử hay mất tích. Trong “Chiến dịch chống Hồ Phong” năm 1955, hơn 5.000 đã bị buộc tội, hơn 500 người đã bị bắt, hơn 60 người đã tự tử, và 12 người đã chết bất bình thường. Trong cuộc đàn áp các phần tử phản động sau đó, hơn 21.300 người đã bị tử hình, và hơn 4.300 người đã tự tử hoặc mất tích. [Những dữ liệu lấy từ trích đoạn cuốn sách do tạp chí Chengming ở Hồng Kông xuất bản (www.chengmingmag.com), số ra tháng 10 năm 1996.)

Từ khi nắm quyền vào đầu những năm 1950, lấy cớ trấn áp các phần tử phản cách mạng, Mao Trạch Đông đã tiêu diệt hàng triệu người từ địa chủ, phú nông đến tư sản thành thị… (Epoch Times)

Nạn đói khủng khiếp

Số người chết nhiều nhất được ghi chép là trong Nạn đói khủng khiếp ở Trung Quốc xảy ra ngay sau chiến dịch Đại nhảy vọt. Đại nhảy vọt (1958 – 1960) là một chiến dịch của ĐCSTQ nhằm khởi động các ngành công nghiệp của Trung Quốc, đặc biệt là ngành công nghiệp luyện thép. Dư luận rộng rãi coi đó là một thảm họa kinh tế nghiêm trọng. Quyển Những ghi chép về lịch sử của Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa nói rằng “Số người chết bất bình thường và số người mới được sinh ra giảm từ năm 1959 cho đến năm 1961 được ước tính là khoảng 40 triệu… việc giảm 40 triệu người ở Trung Quốc nhiều khả năng là nạn đói khủng khiếp nhất trên thế giới trong thế kỷ này.” (Xuất bản tháng 2 năm 1994 bởi Nhà xuất bản Cờ Đỏ)

 

Chiến dịch Đại Nhảy Vọt đã khiến khoảng 40 triệu người dân Trung Quốc chết đói. (Epoch Times)

Cách mạng Văn hóa

Cuộc cách mạng văn hóa đã chính thức bắt đầu vào ngày 16/05/1966 và kéo dài cho đến tận năm 1976. Trong một cuộc phỏng vấn, nguyên tổng bí thư ĐCSTQ nói, “Vào thời gian đó, gần 100 triệu người đã bị liên can, tức là một phần mười tổng số dân của Trung Quốc.”

Cách mạng Văn hóa là thời kỳ cực tả điên cuồng nhất ở Trung Quốc. Chém giết đã trở thành một cách cạnh tranh để bày tỏ vị trí cách mạng của cá nhân, nên việc tàn sát “các kẻ thù giai cấp” là cực kỳ tàn bạo và độc ác.

Cách mạng Văn hóa là thời kỳ cực tả điên cuồng nhất ở Trung Quốc. Chém giết đã trở thành một cách cạnh tranh để bày tỏ vị trí cách mạng của cá nhân, nên việc tàn sát “các kẻ thù giai cấp” là cực kỳ tàn bạo và độc ác. (Epoch Times)

Thảm sát Thiên An Môn

Biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn năm 1989, hay thảm sát tại Thiên An Môn, được biết đến tại Trung Quốc với các tên gọi Sự kiện 4 tháng 6. Chính sách “cải cách và mở cửa” đã làm tăng đáng kể sự trao đổi thông tin, đã cho phép nhiều phóng viên nước ngoài chứng kiến cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989 và phát đi các chương trình truyền hình cho thấy ĐCSTQ đã dùng xe tăng săn đuổi và đè chết chục ngàn sinh viên học sinh trong chiến dịch đàn áp phong trao dân chủ của giới tri thức.

Cuộc đàn áp đẫm máu trên quảng trường Thiên An Môn vào năm 1989 đã dập tắt hoàn toàn hy vọng của người dân đối với chính quyền Trung Quốc. (Epoch Times)

Đàn áp Pháp Luân Công

Mười năm sau, vào ngày 20/07/1999, Giang Trạch Dân đã bắt đầu chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công. Cuộc đàn áp đức tin của những người tu luyện Chân Thiện Nhẫn còn đi xa hơn về mức độ tàn ác khi ĐCSTQ giết sống người tu luyện để lấy nội tạng buôn bán tạo thành ngành công nghiệp ghép tạng siêu lợi nhuận.

Vào tháng 6/2019, Tòa án độc lập, được thành lập bởi Liên minh quốc tế về Chấm dứt Lạm dụng cấy ghép ở Trung Quốc, điều tra về nạn thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ tù nhân lương tâm ở Trung Quốc đã kết luận rằng: “Việc mổ cướp nội tạng các học viên Pháp Luân Công được thực hiện trong nhiều năm trên khắp Trung Quốc với quy mô lớn và điều này vẫn tiếp tục cho đến ngày hôm nay”.

ĐCSTQ đàn áp tín ngưỡng, mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công – Ảnh: Internet

Ngày 26/10/2019, hãng Fox News cũng đăng một bài viết chấn động về việc các học viên Pháp Luân Công bị mổ cướp nội tạng sống. Không như con số 10.000 ca ghép nội tạng/năm mà chính quyền Trung Quốc báo cáo, con số thực tế lên đến 60.000 – 100.000 ca/năm.

Rất nhiều lời tiên tri trong lịch sử cũng đều dự đoán về sự diệt vong của ĐCSTQ hiện nay. Những lời tiên tri và các hiện tượng kỳ dị hầu như không gì khác ngoài việc tiên đoán ngày tàn của ĐCSTQ đã đến, ông trời đang thanh toán ĐCSTQ. Ông trời cũng cảnh báo những người dân Trung Quốc rằng khi kiếp nạn sắp đến hãy nhanh chóng rời xa tổ chức này. Như vậy mới có thể tránh xa ĐCSTQ sẽ tránh xa khỏi các thảm họa.

Chân Tâm t/h

Xem thêm:

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều