The Epoch Times mới đây đưa tin, không nơi nào trên thế giới, dù là các quốc gia đông dân và có lãnh thổ lớn nhất lại nhiều camera giám sát như Trung Quốc. Hiện tại, có 700 triệu camera giám sát được đặt khắp các khu vực công cộng và đường phố của Trung Quốc. Điều này khiến cả thế giới đặt câu hỏi, Trung Quốc đầu tư mạnh vào công nghệ giám sát này để làm gì?

Thật ra, không có quốc gia nào có các biện pháp giám sát và theo dõi người dân như tại Trung Quốc. Theo đó, Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã kiểm soát toàn dân đến mức không nơi nào không có camera theo dõi, kiểm duyệt mạng, giám sát hành vi lời nói của người dân. Trung Quốc có đến 700 triệu camera giám sát, đứng đầu thế giới, trong đó thành phố có nhiều camera nhất là Thượng Hải, với tổng cộng 15,07 triệu chiếc.

Một thống kê từ năm 2020 cho thấy, cứ hai người dân của quốc gia này sẽ bị giám sát bởi một camera an ninh CCTV. Trong bảng xếp hạng thực hiện bởi Comparitech, một trang công nghệ hướng tới người tiêu dùng ở Anh, Trung Quốc năm 2020 có tám trong số 10 thành phố đạt số lượng camera giám sát cao nhất trên thế giới.
Báo cáo còn cho thấy, trong 150 thành phố có số lượng camera giám sát nhiều nhất thế giới, Trung Quốc chiếm đầu bảng với 39 thành phố.
Thành phố có nhiều camera nhất là Thượng Hải (15,07 triệu chiếc); tiếp theo là Bắc Kinh (11,17 triệu chiếc), Trùng Khánh (8,98 triệu chiếc), Quảng Châu (7,35 triệu chiếc), Thiên Tân (7,27 triệu chiếc), Thâm Quyến, Nam Kinh, Thành Đô, Tây An và Vũ Hán (4,44 triệu chiếc), Lan Châu (1,7 triệu chiếc).
Theo báo cáo của RFI, ĐCSTQ những năm qua đã tích cực nâng cao công nghệ giám sát khi áp dụng trí tuệ nhân tạo (AI), nhận diện khuôn mặt, nhận dạng vân tay, nhận dạng giọng nói, nhận dạng mống mắt, phân tích dữ liệu lớn big data, kiểm tra DNA, v.v. nhằm giám sát quy mô lớn toàn dân. Nhiều doanh nghiệp công nghệ trong nước cũng tham gia, chủ yếu gồm Hikvision, SenseTime, Huawei, ZTE, v.v.
Ngoài việc cảnh sát tăng số lượng lắp đặt, còn kết nối camera giám sát của Cục Nhà ở, Sở Văn hóa và Giải trí, công ty đường sắt ngầm, v.v. vào hệ thống của cảnh sát, dần mở rộng phạm vi giám sát.
Việc kết nối camera giám sát cá nhân vào hệ thống cảnh sát đã gây lo ngại cho các nhà nghiên cứu nói trên. Trong báo cáo, họ chỉ ra rằng việc kết nối camera tư nhân với mạng lưới cảnh sát sẽ làm tăng đáng kể số lượng camera công cộng, khiến nguy cơ xâm phạm quyền riêng tư của người dân gia tăng rõ rệt.
Trong bối cảnh đó, nếu không tính Trung Quốc, số camera trung bình theo dõi toàn cầu tăng từ 4,31 chiếc/1.000 người trong lần khảo sát trước lên 5,82 chiếc lần này. Nếu tính cả Trung Quốc, trung bình tăng từ 123,74 chiếc lên 139,96 chiếc.
Nghiên cứu cũng chỉ ra, nếu so sánh số lượng camera giám sát của một thành phố với tỷ lệ tội phạm thì không có mối liên hệ rõ rệt. Ví dụ như Trung Quốc, Thượng Hải là thành phố có nhiều camera nhất nhưng tỷ lệ tội phạm là 27,5; còn Lan Châu là nơi có ít camera nhất nhưng tỷ lệ tội phạm còn thấp hơn, chỉ 19,61.
Nếu so sánh với các thành phố nước ngoài, Singapore – cũng thuộc châu Á – có 113.000 camera, tỷ lệ tội phạm là 22,7, vẫn thấp hơn Thượng Hải – nơi có nhiều camera giám sát hơn.
Theo truyền thông nước ngoài, camera giám sát là một phần trong dự án “Thiên Võng” của ĐCSTQ. Cảnh sát có thể chụp ảnh tất cả mọi người qua camera, rồi đối chiếu nhận dạng khuôn mặt với nhiều thông tin khác trong hệ thống, gồm biển số xe, số điện thoại và thông tin mạng xã hội.
Những người chỉ trích cho rằng, ĐCSTQ sử dụng mạng lưới giám sát này để theo dõi những người bất đồng chính kiến, nhằm ngăn chặn các hoạt động phản kháng của họ. Thực tế, trong nhiều năm liền, Trung Quốc luôn là quốc gia tiên phong và đứng đầu danh sách vi phạm nhân quyền nghiêm trọng nhất thế giới.
Xem thêm: Tự sự chấn động: “Làm người tốt thật khó, vì sao tôi phải trốn khỏi Trung Quốc?”
Mặc dù Bắc Kinh tuyên bố điều này nhằm duy trì an ninh và ổn định xã hội, nhưng trên thực tế, tỷ lệ tội phạm ở Trung Quốc vẫn rất cao, đặc biệt là mỗi năm có hàng triệu người mất tích.
Cư dân mạng không khỏi đặt câu hỏi: Vì sao cảnh sát bắt giữ người bất đồng chính kiến rất nhanh, nhưng tìm người mất tích thì hiệu quả cực kỳ kém? Có vẻ như hệ thống camera giám sát này không phải dùng để phục vụ người dân.
Nhiều người cho rằng hệ thống camera chằng chịt này làm tăng lượng dữ liệu được thu thập và chia sẻ về công dân, ảnh hưởng tới quyền riêng tư cá nhân.
Trước đó, Trung Quốc từng bị chỉ trích vì có quá nhiều camera giám sát, cũng như lạm dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt trong việc xác định tội phạm chạy trốn và hành vi sai trái của người dân.
Nghi Vân (Tổng hợp từ Epoch Times, TTVN, TTTN)
BÀI CHỌN LỌC:
Không thể tin được: Đây là 12 phương thức tra tấn tù nhân khủng khiếp nhất đang tồn tại ngay trong thế kỷ 21 này


