Nhiều năm chăm sóc và gần gũi những bệnh nhân nặng ở giai đoạn cuối, nữ y tá Bronnie Ware (người Australia) thường được nghe họ kể về những điều trăn trở hay hối tiếc vì đã không làm được khi còn khoẻ mạnh.
Chẳng hạn, đàn ông thường tiếc nuối vì đã quá mải mê công việc mà quên đi tuổi thơ của con cái, mất đi hạnh phúc vợ chồng; trong khi số khác lại hối tiếc vì đã không sống thật với bản thân mình mà chỉ nghe theo sự chỉ đạo từ người khác…

Tất cả ký ức từ những cuộc trò chuyện trên được Bronnie đưa vào cuốn sách vừa xuất bản mang tên “The top five regrets of the dying” (tạm dịch là “năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối”). Trong đó, nữ y tá diễn tả rất cặn kẽ về những điều mà người ta phải đối diện khi ở vào giai đoạn cuối cuộc đời. Qua đó mỗi người cũng chúng ta có thể học hỏi và rút kinh nghiệm.
Sau đây là 5 điều hối tiếc phổ biến nhất, mà đa phần người ta đều nói rằng họ muốn thay đổi nó nếu như được lựa chọn lại:
1. “Ước gì tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa là của mình chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn cho tôi”.
Lý giải về điều này, tác giả viết:
“Đây là điều hối tiếc nhất của tất mọi người. Khi mà con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp kết thúc và nhìn lại rõ ràng mọi thứ đã qua.
Thật dễ dàng nhận ra cả một nửa những ước mơ ấy vẫn chưa thực hiện được cho đến khi phải nhắm mắt xuôi tay cho dù bản thân họ đã lựa chọn như thế. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra cho tới khi nó mất đi”.

Họ sẽ hối tiếc khi còn quá nhiều mơ ước, hoài bão bản thân chưa thực hiện được. Họ vẫn còn cả một danh sách những điều họ muốn thực hiện, nhưng họ không còn thời gian nữa và biết rằng những ước mơ vẫn còn dang dở.
Khi còn khỏe mạnh, mình mẫn thì bản thân lại không biết trân trọng mà lại phung phí vào qua nhiều điều phù phiếm, chạy theo những sự lựa chọn mà người khác dành cho mình.
Cho đến khi thời gian không còn nữa thì hối tiếc còn làm được gì?
Đừng chết khi những giấc mơ còn đang dang dở trong tim bạn. Hãy sống và cảm nhận những điều mình mong muốn, đừng quan tâm đến người khác nghĩ về bạn nữa.
2. “Tôi ước gì mình đã không làm việc quá cật lực”:
“Đây là điều được thổ lộ từ những nam bệnh nhân mà tôi đã từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái cũng như mối tương quan vợ chồng.
Mặc dù các nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột gia đình. Trong khi đó tất cả những nam bệnh nhân mà tôi chăm sóc đều giãi bày sự hối hận sâu sắc vì đã bị cuốn vào vòng xoáy công việc để mưu sinh”.

Trái ngược với nhiều lời khuyên bạn nhận được khi còn là sinh viên mới ra trường là “Hãy làm việc chăm chỉ hơn nữa đi”, thì khi cuối đời, điều hối tiếc thứ hai mà y tá Ware khi lại là sự hối tiếc về quãng thời gian con người ta dành cho công việc.
Rất nhiều bệnh nhân nam giới đã tâm sự với cô rằng, họ nhớ quãng thời gian khi còn trẻ, nhớ những người anh em bạn bè của mình.
Vì trang trải cuộc sống gia đình mà nhiều người bị cuốn vào trong guồng quay của công việc. Để rồi đến khi nhìn lại thì mình đã phải đánh đổi quá nhiều thứ quý giá trong cuộc đời.
3. “Tôi ước gì đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình”:
“Nhiều người luôn kìm nén cảm xúc của mình chỉ vì muốn ‘dĩ hoà vi quý’ với mọi người. Hệ quả là họ phải sống một cuộc sống tầm thường và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà bị ức chế, phẫn uất dẫn đến bệnh tật”.

4. “Giá như tôi ước vẫn giữ được liên lạc với bạn bè của mình”:
Theo Bronnie, thông thường người ta không nhận ra tầm quan trọng và giá trị thực sự của những người bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa.
“Nhiều người đã quá mải mê vun vén cho cuộc sống riêng của mình mà quên đi mối dây giao kết với bạn bè. Cũng có nhiều người hối hận sâu sắc vì đã không dành thêm thời gian và những nỗ lực đáng có cho bạn bè. Tất cả họ đều nhớ đến bạn bè khi sắp lìa đời”, tác giả cuốn sách viết.

Mỗi người bạn bè cũ như những nhân chứng sống cùng từng khoảnh khắc với chúng ta trên mỗi chặng đường đời. Nhưng vì vòng xoáy của cuộc sống mà vô tình ta mất dần liên lạc với bạn bè.
Để rồi đến lúc muốn tìm người ôn lại kỷ niệm, chia sẻ những nhọc nhằn của cuộc sống thì lúc đó đã quá muộn.
5. “Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn”:
“Đây là nỗi hối tiếc phổ biến. Thật ngạc nhiên bởi nhiều người đã không nhận ra điều này rằng, cuối cùng hạnh phúc là một sự lựa chọn.
Họ bị mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ, nó tạo cho họ cảm giác ‘thoải mái’ giả tạo. Nỗi sợ hãi phải thay đổi bản thân khiến họ phải sống giả vờ với người khác cũng như với chính bản thân họ”.

Điều tưởng như hiển nhiên lại là thứ khó đạt được nhất trong cuộc sống. Chỉ đến khi sống những phút giây cuối đời, con người ta mới nhận ra, hạnh phúc là do mình lựa chọn.
Từ lúc sinh ra cho đến lúc nhắm mắt, cuộc sống của bạn đã được lập trình. Quan niệm “cha mẹ đặt đâu con cái ngồi đấy”, bạn sống và làm việc dưới sự kỳ vọng của gia đình và xã hội. Bạn căng mình làm công việc mà bản thân không yêu thích, rồi tự an ủi bản thân rằng mình hài lòng với điều đó khi nhận được đồng lương đủ để trang trải cuộc sống.
Cuộc sống vô thường, ngắn ngủi, nếu bạn cứ giả vờ, trốn tránh hiện tại như vậy thì bạn sẽ mãi mãi không bao giờ đưa ra được lựa chọn đúng đắn cho bản thân mình.
Lời khuyên của Y tá Ware là bạn hãy thoát ra khỏi những thói quen cũ kìm hãm bản thân, hãy tạo cho mình sự “thoải mái” thật sự, khi đó bạn mới cảm nhận được hạnh phúc thật sự khi làm việc mình lựa chọn.
Tổng hợp
BÀI CHỌN LỌC:
Xem thêm:
Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*



