Từ một người chèo đò mưu sinh trên sông Hoài, cụ Bùi Thị Xong bước lên truyền thông quốc tế với bức ảnh “Nụ cười ẩn giấu”, lan tỏa hình ảnh người Hội An ra thế giới.
Cụ Bùi Thị Xong (nhiều nơi quen gọi là Bùi Thị Song) sinh sống tại phường Hội An, TP Đà Nẵng. Trước khi được biết đến rộng rãi, cuộc đời cụ gắn liền với con đò gỗ nhỏ trên sông Hoài – một phần sinh kế quen thuộc của người dân phố cổ trong nhiều năm qua.

Cụ Xong đến với nghề chèo ghe khá muộn, khi đã ngoài 60 tuổi. Những năm 2000, du lịch Hội An phát triển mạnh, nhiều du khách muốn trải nghiệm ngồi ghe ngắm phố cổ từ sông Hoài. Ban đầu, cụ ngồi ghe bán hàng lặt vặt cho khách, sau đó kiêm luôn việc chèo đò đưa khách tham quan.
Khoảnh khắc đời thường làm thay đổi số phận
Năm 2014, trong một lần đến Hội An, nhiếp ảnh gia người Pháp Rehahn bước xuống chiếc ghe do cụ Xong chèo. Khi anh giơ máy ảnh lên, cụ Xong theo phản xạ đưa tay che miệng cười. Hành động của cụ như một thói quen rất tự nhiên của phụ nữ lớn tuổi, vừa vì e ngại, vừa để che hàm răng đã rụng theo năm tháng.
Khoảnh khắc ngắn ấy được ghi lại và trở thành bức ảnh đặc biệt, được đặt tên “Hidden Smile” (Nụ cười ẩn giấu). Trong khung hình là đôi mắt sáng, bàn tay chai sạn và nụ cười kín đáo của một người lao động bình dị. Bức ảnh nhanh chóng lan tỏa trên truyền thông quốc tế, giành nhiều giải thưởng và được trưng bày tại nhiều quốc gia.
Một số tờ báo Mỹ gọi cụ Xong là “cụ bà đẹp nhất thế giới”. Danh xưng này không xuất phát từ ngoại hình, mà từ sự mộc mạc, chân thành thể hiện trong bức ảnh. Cụ Xong cho biết khi đấy đã rất bất ngờ khi hình ảnh của mình được đăng tải rộng rãi và chưa từng nghĩ cuộc đời lao động giản dị của mình lại được nhiều người quan tâm.

Sau khi bức ảnh nổi tiếng, cuộc sống của cụ Xong có nhiều thay đổi. Nhiều du khách tìm đến bến sông Hoài để được gặp cụ, đi ghe hoặc chụp ảnh lưu niệm. Chân dung của cụ xuất hiện trong sách ảnh, các cửa hàng lưu niệm tại Hội An và được trưng bày tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam.
Tuy nhiên, sự chú ý cũng kéo theo những áp lực. Cụ Xong cho biết từng đối mặt với sự ganh tị, lời ra tiếng vào từ một số người cùng nghề. Có thời điểm, việc du khách ưu tiên chọn ghe của cụ khiến sinh hoạt tại bến sông trở nên căng thẳng.
Trước những lời gièm pha, thái độ ganh tị, thậm chí ăn hiếp, cụ chọn cách im lặng. Cụ khẳng định chưa bao giờ tranh giành khách hay hơn thua với ai. “Mình già rồi, có được cái duyên này là quý, không nên hơn thua với ai”, cụ chia sẻ.
Ở tuổi ngoài 80, cụ Xong đã rời mái chèo. Chiếc thuyền nhỏ từng gắn bó cả quãng đời mưu sinh, do nhiếp ảnh gia Réhahn tặng, được cụ nhờ người kéo lên bờ, đặt nép bên sông Hoài, dưới những hàng dừa nước quen thuộc của vùng ven phố cổ. Mỗi khi nhớ nghề, cụ ra sau nhà, cầm lại mái chèo, lặng lẽ lau chùi con thuyền như một cách gìn giữ ký ức và gửi lời tri ân với công việc đã nuôi sống mình suốt nhiều năm.

Theo VNE
Xác chết đột nhiên tỉnh lại, kể cho bác sĩ nghe một sự thật kinh hoàng
Không thể tin được: Đây là 12 phương thức tra tấn tù nhân khủng khiếp nhất đang tồn tại ngay trong thế kỷ 21 này
XEM THÊM:
Câu chuyện nhân văn: Ngôi nhà đặc biệt còn sót lại ở khu phố sầm uất
Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*



