Vốn là một nhà khoa học với tư duy thực tế và hoài nghi, bà Deborah Prum chưa bao giờ tin vào những chuyện siêu nhiên. Thế nhưng, hai trải nghiệm cận tử đầy kinh ngạc đã hoàn toàn phá vỡ thế giới quan của bà, mở ra một góc nhìn mới về ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Câu chuyện này được đăng lần đầu trên tờ Huffington Post vào tháng 06/2023, do chính bà Deborah Prum – nhân vật chính trong câu chuyện biên soạn. Đến tháng 09/2025, trang Huffington Post đưa bài viết vào chuyên mục “Tuyển chọn đặc biệt”, nhận được sự chú ý lớn của công chúng.
Được biết, bà Deborah từng là đồng giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Tài nguyên thuộc Khoa Chăm sóc Sức khỏe Phụ nữ & Trẻ em của Trường Y Dartmouth (Dartmouth Medical School) tại Hanover, New Hampshire.
Bà Prum chia sẻ: “Ngoài chồng tôi, Bruce, tôi không nhớ mình từng kể cho ai về trải nghiệm rời khỏi cơ thể đó. Tôi cũng không biết phải hiểu nó như thế nào hay nói về nó ra sao.”
Trải nghiệm cận tử lần thứ nhất: Linh hồn rời khỏi cơ thể

Trải nghiệm đầu tiên xảy ra khi Deborah chuyển dạ sớm với đứa con đầu lòng. Bà nhập viện trong tình trạng nguy kịch: huyết áp tăng vọt ở mức đột quỵ, rối loạn chức năng gan và bắt đầu lên cơn co giật. Bác sĩ sản khoa hét lên: “Đưa cô ấy vào phòng mổ ngay!”
Trong lúc các bác sĩ vội vã đưa bà vào phòng mổ khẩn cấp, một điều kỳ lạ xảy ra.
Deborah thấy linh hồn mình đang lơ lửng nơi góc trần nhà. Từ góc nhìn đó, bà nhìn xuống quan sát toàn bộ cảnh tượng các bác sĩ đang hối hả hồi sức cho chính cơ thể mình bên dưới.
Điều đáng nói là bà không cảm thấy sợ hãi hay hoảng loạn, chỉ như một người quan sát trung lập trước nỗ lực giành giật sự sống của y bác sĩ dành cho bà và con trai.
Các bác sĩ đã đưa con trai của bà ra bằng phương pháp mổ lấy thai. Vì nhiều lý do khác nhau, đứa bé phải nằm trong khoa chăm sóc tích cực sơ sinh khoảng hai tuần. Bà đã ở trong trạng thái hôn mê do thuốc gây ra suốt ba ngày do những biến chứng đã xảy ra. Sau đó, bà vẫn phải vật lộn với các vấn đề sức khỏe trong nhiều tháng.
Khi tỉnh dậy, ngoại trừ người chồng là Bruce, bà không kể với bất kỳ ai về việc linh hồn đã rời khỏi thân xác, bởi bà không biết phải gọi tên hay giải thích nó như thế nào.
Trải nghiệm cận tử lần thứ hai: Một ánh sáng màu vàng và sự bình yên vô tận
Nhiều năm sau, vào một ngày Valentine lạnh giá, cái chết một lần nữa gõ cửa. Một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng đã biến chiếc xe của vợ chồng bà thành đống đổ nát. Bruce, chồng bà vốn là một bác sĩ, đã hoảng loạn khi không tìm thấy nhịp tim hay dấu hiệu hơi thở của vợ mình.

Trong khoảnh khắc ấy, bà mất ý thức. Trong khi cơ thể đang nằm bất động giữa đống vụn vỡ, điều bà trải qua không phải là bóng tối, cũng không phải là sự hoảng loạn. Bà Deborah chỉ cảm thấy một sự bình yên sâu sắc chưa từng có trong đời.
“Tôi không còn biết mình là ai… nhưng lại cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.” Bà chia sẻ
Bà mô tả mình như được rơi vào một không gian ngập tràn ánh sáng vàng rực rỡ, cảm giác êm ái như được thả vào một “thùng bánh pudding khổng lồ” theo cách tích cực nhất.
Ở đó, bà không thấy mình đã chết mà cảm thấy “bình yên tuyệt đối”. Một trạng thái hưng phấn và ấm áp bao trùm lấy linh hồn bà. Khi tiếng gọi của chồng vang lên từ một khoảng cách xa xăm, Deborah thậm chí còn cảm thấy khó chịu vì bà thực sự muốn được ở lại nơi yên bình đó mãi mãi.
Sau này, mỗi khi nhớ lại, bà vẫn cảm thấy nghẹn lòng: “Thành thật mà nói, tôi không muốn quay lại.” Không phải vì sợ chết, mà vì tiếc nuối – tiếc cái cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản mà bà từng chạm tới.

Khi tỉnh lại, bà nhận ra mình đang ở giữa một hiện trường tai nạn đổ nát. Nhưng kỳ lạ là trong khoảnh khắc quay lại, bà không cảm thấy đau. Bà mất một lúc để nhận ra rằng cả hai đã gặp tai nạn và bà đang nhìn chằm chằm vào nội thất bị bẹp dúm của chiếc Volvo từng rất chắc chắn.
Chỉ là sự chuyển đổi đột ngột từ một thế giới yên bình sang thực tại hỗn loạn. Cơ thể bà bị chấn thương, đau đớn kéo dài nhiều tháng.
Một người đàn ông lạ đã ở lại bên cạnh, nắm tay bà cho đến khi xe cấp cứu tới. Thế nhưng sau đó, chồng bà lại khẳng định không hề thấy người này. Điều này khiến trải nghiệm càng trở nên khó lý giải.
Một lần nữa, ngoại trừ Bruce, bà không hề đề cập đến những trải nghiệm siêu nhiên tại hiện trường vụ tai nạn. Trong những tuần sau vụ tai nạn, bà không nói gì về trải nghiệm cận tử của mình với bạn bè, vẫn chưa chắc chắn nên gọi tên và diễn tả trải nghiệm đó như thế nào.
Đi tìm lời giải khoa học cho những bí ẩn tâm linh
Là người từng giữ chức Phó giám đốc một trung tâm nghiên cứu tại Trường Y thuộc Đại học Dartmouth, Deborah Prum thừa nhận bà là một người cực kỳ hoài nghi và thực tế. Bà chỉ tin vào những gì có thể chạm vào hoặc được chứng minh bằng thực nghiệm.
Phải mất nhiều năm, sau khi đọc các công trình nghiên cứu về cận tử của các nhà khoa học tại Đại học Virginia, Deborah mới tìm được sự an ủi khi nhận thấy trải nghiệm của mình trùng khớp hoàn toàn với hàng ngàn báo cáo khoa học khác.
“Phải trải qua hai lần cận tử, tôi mới tin rằng chúng tồn tại. Liệu tôi có tin nếu chưa từng trải qua chúng? Tôi đoán là không. Tôi không biết liệu mọi người có cần phải trải qua cận tử để hiểu đầy đủ về chúng hay không. Tôi chỉ biết đó là trường hợp của tôi.” Bà Deborah chia sẻ.
“Nếu một ngày nào đó có người buộc tội tôi bịa đặt những gì đã xảy ra – trừ khi họ cố tình chế giễu – tôi nghĩ mình cũng chẳng bận tâm. Tôi không bán thứ gì, cũng không cố chứng minh điều gì. Ký ức của tôi rõ ràng và chính xác. Khi đối chiếu với những ghi chép trong nhật ký vào thời điểm đó, từng chi tiết vẫn được giữ nguyên. Tôi biết điều gì đã xảy ra, và cũng không bị ảnh hưởng bởi sự hoài nghi của người khác.”

Bà viết tiếp: “Tôi không chút nghi ngờ về sự tồn tại của Thượng Đế, nhưng giờ tôi có một sự hiểu biết rộng mở hơn, bao dung hơn và linh hoạt hơn về phương thức Ngài hành động.”
Cuối cùng, bà kết bài bằng một câu thơ của Elizabeth Barrett Browning mà một người bạn tình cờ gửi cho bà:
“Đất tràn đầy thiên đàng,
Mỗi bụi cây tầm thường đều đang bừng cháy ánh sáng của Chúa…”



