spot_img
25 C
Vietnam
Thứ Hai,4 Tháng Ba
spot_img

Tại sao kẻ ác lại phúc lộc thọ đủ đầy, người thiện lại sống nghèo khổ?

ntdvn hong lau mong ton on hoi thanh 22
Cống Khánh Hữu sống tới năm 71 tuổi, gia đình tiền tài sung túc, con cháu đầy đàn. (Tranh Hồng Lâu Mộng của Tôn Ôn)
Tân Thế Kỷ – Trong những năm Thuận Trị thời nhà Thanh Trung Quốc, có một gia đình phú hộ họ Cống ở huyện Thuận Nghĩa, Bắc Kinh. Tài sản trong nhà có hơn trăm mẫu ruộng, lừa ngựa có đến hàng đàn. Ở tuổi trung niên, gia đinh họ Cống sinh được một cậu con trai, đặt tên là Cống Khánh Hữu. Năm đó, một tá điền làm công cho nhà họ Cống tên là Lý Đại cũng sinh được một đứa con trai, đặt tên là Lý Phúc.

Năm Cống Khánh Hữu được 7 tuổi, nhà họ Cống mời một vị tiên sinh có kiến thức uyên bác đến dạy con trai đọc sách. Tá điền Lý Đại thấy con trai của nhà họ Cống được đọc sách, nên nài nỉ phú hộ họ Cống cho con trai Lý Phúc được cùng học với Cống Khánh Hữu, và được đồng ý.

Thời gian trôi qua, đến năm Lý Phúc 14 tuổi, Cống Khánh Hữu và Lý Phúc ngày ngày ở trong thư viện, ban ngày cùng nhau đọc sách, ban đêm cùng nhau ngủ.

Một đêm nọ, khi Lý Phúc đang ngủ say, đột nhiên mơ thấy trên Trời có một chiếc cổng lớn đang mở ra, hai vị Thần từ trên Trời hạ xuống thư viện. Sau đó, một vị Thần chỉ vào Cống Khánh Hữu và hỏi vị Thần còn lại rằng: “Cậu bé này (chỉ Cống Khánh Hữu) thì sao?”.

Vị Thần kia trả lời: “Cậu bé ngày là người đại phú đại quý, 17 tuổi đỗ tú tài, 19 tuổi đỗ cử nhân, tương lai làm đến chức quan nhị phẩm, cả đời được hưởng vinh hoa phú quý”.

Vị Thần lại chỉ đến Lý Phúc, hỏi rằng: “Còn cậu bé này (chỉ Lý Phúc)?”

Vị Thần kia trả lời: “Đây là một người có số mệnh khổ, cả đời nghèo khó, không có phúc phần công danh”.

Nói xong, hai vị Thần nhân lại bay vào cổng Trời, cổng Trời dần khép lại như ban đầu.

Lý Phúc tỉnh dậy, cảm thấy rất kỳ lạ, liền đem những việc thấy trong giấc mơ, kể cho cha mẹ và những người xung quanh.

Đến năm Cống Khánh Hữu 17 tuổi, quả nhiên thi đỗ tú tài. Khi đó, Lý Phúc đã không còn được đi học, mà phải ở nhà làm ruộng. Mặc dù như vậy, Lý Phúc vẫn luôn để ý đến hành vi của Cống Khánh Hữu. Lý Phúc thấy rằng tính tình của Cống Khánh Hữu khắt khe, cay nghiệt, làm nhiều việc ác, tàn nhẫn thô bạo, không có chỗ nào tốt. Sau khi Cống Khánh Hữu thi đỗ tú tài, liên tục được thăng chức, cuối cùng làm đến chức quan nhị phẩm. Nhưng khi làm quan, Cống Khánh Hữu ăn hối lộ, làm rối loạn kỷ cương, tàn nhẫn với dân chúng, công kích trung thần.

Trong mắt của Lý Phúc, những hành vi của Tống Khánh Hữu hoàn toàn là tội ác. Lý Phúc cho rằng Cống Khánh Hữu nhất định sẽ gặp quả báo. Thế nhưng không ngờ Cống Khánh Hữu sống tới năm 71 tuổi, gia đình tiền tài sung túc, con cháu đầy đàn. Không chỉ vậy, Cống Khánh Hữu còn biết trước thời gian mình sẽ chết, trước khi chết, còn dặn dò con trai lo liệu việc hậu sự như thế nào.

ntdvn hong lau mong ton on hoi thanh 22
Cống Khánh Hữu sống tới năm 71 tuổi, gia đình tiền tài sung túc, con cháu đầy đàn. (Tranh Hồng Lâu Mộng của Tôn Ôn)

Ngược lại hành vi của Lý Phúc so với Cống Khánh Hữu thì hoàn toàn khác hẳn. Lý Phúc, đối với bản thân thì cần cù tiết kiệm, đối với người khác thì luôn cố gắng giúp đỡ trong khả năng của mình, chỉ làm việc thiện, không làm việc ác. Với loại người độc ác như Cống Khánh Hữu, không chỉ được hưởng vinh hoa phú quý cả đời, mà còn có thể biết trước thời gian chết, Lý Phúc cảm thấy rất bất bình. Ông cho rằng âm tào địa phủ đã thiên vị, không công bằng nên quyết tâm sẽ theo Cống Khánh Hữu đến âm gian, xem rốt cuộc mọi việc là như thế nào. Thế rồi Lý Phúc cũng nói với con trai, rằng mình tới ngày đó sẽ chết, bảo con trai lo liệu hậu sự.

Thực ra, Lý Phúc đã dự tính trước trong lòng, bởi ông muốn xem Cống Khánh Hữu sau khi chết đi, sẽ được đối xử như thế nào tại âm gian, nếu không đi theo thì sẽ không thể thấy được. Ngày chết mà Lý Phúc nói với con trai, thật ra cũng không phải là ông do thật sự biết được, mà là ông đã chuẩn bị một lọ thuốc độc. Nếu đến ngày đó Cống Khánh Hữu chết, Lý Phúc cũng sẽ uống thuốc độc để chết theo, đi cùng Cống Khánh Hữu đến gặp Diêm vương. Không ngờ đến đúng ngày định trước, Cống Khánh Hữu thực sự chết đi. Lý Phúc cũng uống thuốc độc mà qua đời.

Khi Lý Phúc đến địa phủ, vừa đúng lúc Diêm vương ra đón Cống Khánh Hữu. Diêm Vương sắp xếp mọi việc cho Cống Khánh Hữu xong, rồi mới nói với Lý Phúc rằng: “Ngươi tại sao lại đến đây?”.

Lý Phúc nói: “Thảo dân vì Cống Khánh Hữu mà đến đây. Người ở trên dương gian sợ quyền thế, phải cung kính với người giàu. Tại sao Diêm vương của âm tào địa phủ cũng sợ quyền thế và cung kính với người giàu như vậy chứ. Cống Khánh Hữu ở thế gian tàn nhẫn cay nghiệt, làm nhiều điều ác. Thảo dân nghĩ rằng ở dương thế hắn không gặp phải ác báo, đến âm gian nhất định phải chịu cực hình, không ngờ rằng: âm gian và dương gian đều như nhau!”

Diêm Vương nói: “Ngươi hãy đợi một chút, ta sẽ cho ngươi thấy rõ”.

Thế rồi Diêm vương lệnh cho phán quan, đem sổ ghi chép sinh tử thiện ác đến. Khi mở ra thì thấy tên của Cống Khánh Hữu ở quyển thượng, từng dòng từng dòng ghi chép cẩn thận, rõ ràng những việc thiện của Cống Khánh Hữu trước đây. Diêm vương nói tiếp:

“Bởi vì kiếp trước, Cống Khánh Hữu làm rất nhiều việc đại thiện, nên khi chuyển sinh đến đời tiếp theo, vẫn còn được hưởng phúc, nhưng sẽ không nhiều như đời trước. Còn về những việc ác mà hắn từng làm, vẫn chưa tới lúc thích hợp để hoàn trả.

Còn kiếp trước của ngươi, bởi vì không làm việc thiện, nên ở trên dương gian phải chịu khổ. Thế nhưng ngươi đã tỉnh ngộ một lòng làm việc tốt, vì vậy khi ở dương gian dù không được hưởng phúc, nhưng quần áo và thức ăn đều không thiếu, cũng có thể sống qua ngày. Sau khi ngươi chuyển sinh, có thể hưởng được nhiều phúc”.

Lý Phúc cầu xin Diêm vương, ở lần chuyển sinh tiếp theo sẽ không uống Canh Mạnh Bà để đời sau có thể nhìn thấy kết cục của Cống Khánh Hữu. Diêm vương cũng đồng ý với lời cầu xin này.

ntdvn diem vuong cc
Lý Phúc cầu xin Diêm vương, ở lần chuyển sinh tiếp theo sẽ không uống Canh Mạnh Bà. (Miền công cộng)

Lý Phúc lại theo Cống Khánh Hữu chuyển sinh. Bởi vì Lý Phúc không uống canh Mạnh Bà nên có thể nhớ hết mọi việc. Ở đời sau, Lý Phúc nhìn thấy Cống Khánh Hữu được sinh ra trong một gia đình phú quý. Còn Lý Phúc thì được chuyển sinh đến một gia đình trung lưu, tiếp tục chăm chỉ làm việc thiện.

Sau khi Cống Khánh Hữu lớn lên, làm đến chức huyện trưởng, nhưng vẫn tàn độc với người dân, không có chút lòng trắc ẩn. Ở kiếp này, khi Cống Khánh Hữu làm quan, vẫn nhận hối lộ, vu khống cho trung thần. Để lấy được lời khai, Cống Khánh Hữu đã móc hai mắt của người khác. Trong một bản án khác, hắn lại cắt đi hai chân của người khác. Cống Khánh Hữu sống đến hơn 70 tuổi, rồi mắc bệnh mà chết.

Lý Phúc vẫn luôn dốc lòng hành thiện, đã tu luyện đến mức dương hồn có thể ly thể đến được âm gian. Khi thấy Cống Khánh Hữu chết đi, Lý Phúc ngồi đả tọa ngay ngắn, linh hồn theo Cống Khánh Hữu đến gặp Diêm vương. Lần này đã không giống lần trước, Diêm vương đến gặp Lý Phúc trước, sau đó mới xét xử Cống Khánh Hữu. Diêm vương thấy phúc phận của Cống Khánh Hữu đã hưởng hết, khi làm quan, đã móc mắt, cắt chân của người khác. Cả hai việc này, không có việc thiện để bù đắp, chỉ có thể dùng thân để trả nợ, phán Cống Khánh Hữu chuyển sinh đến một gia đình nghèo khổ, hai mắt mù lòa, hai chân tàn phế, hằng ngày xin ăn trên đường, khổ không thể tả.

Lý Phúc thấy được quả báo ba đời của Cống Khánh Hữu, sợ rằng mình sẽ mất đi bản tính, lại tiếp tục rơi vào luân hồi, nên đã kiên định quyết tâm tu hành, có thể độ mình độ người. Cuối cùng Lý Phúc đã đạt được công thành viên mãn, đắc được chính quả, vĩnh viễn thoát khỏi nỗi khổ luân hồi.

(Câu chuyện có xuất xứ từ “Tư liệu hội biên” trong cuốn “Ngọc Lịch bảo sa” đời nhà Tống)

Lục Văn – Epoch Times
Đức Nhân (NTDVN) biên dịch

Banner Visaoconhanloai Footer 5 1920x466 17

Xem thêm:

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều