spot_img
24 C
Vietnam
Thứ Bảy,20 Tháng Tư
spot_img

Dung tục hóa hình tượng Thần Phật, quả báo khôn cùng

Cổ nhân luôn tin vào nhân quả, kính trọng Thần Phật. Đối với họ, việc thờ cúng, bái lạy chư Thần cũng như ông bà tổ tiên không phải là để cầu may, xin tiền tài, trừ bệnh mà là đưa bản thân trở về với thiện lương, với Đại Đạo. 

Trong khi đó, người thời nay nghĩ đến Thần Phật là để cầu xin, mong được ban tài lộc. Không những vậy, con người còn dùng quan niệm biến dị của mình mà làm ra những điều bất kính với các vị Giác Giả.

phat dao than minh chan tuong

Tùy tiện đặt để hình, tượng Thần, Phật

Ngày nay, thật dễ dàng bắt gặp những bức tranh, tượng Phật đặt tại tư gia, nơi phòng khách, thậm chí là để ở trong phòng ngủ, phòng trà, ngoài vườn… Những đồ vật ấy được xem như một vật phẩm trang trí cho gia chủ. 

Có người dùng bức tượng Phật A Di Đà hay Quan Thế Âm Bồ Tát trên nóc xe để đưa tang lễ. Còn có người đặt hẳn tượng các vị ấy trong nghĩa địa âm u hoang vắng. Không thiếu những người lấy tượng Phật, Chúa Jesu làm mặt dây chuyền, nhẫn, vòng tay…. đeo trên người với mong muốn được chư Phật bảo hộ bình an. 

có nên đeo dây chuyền mặt phật
Nhiều người dùng hình tượng Thần, Phật như đồ trang sức đeo trên cơ thể mà không biết đây là hành vi bất kính, tạo nghiệp vô biên (Ảnh minh họa)

Kỳ thực, những việc này là đang trong vô minh mà bất kính với Thần Phật, tạo nghiệp to lớn. Hãy thử suy xét một ví dụ, nếu mặt dây chuyền hình Phật ấy thực sự có Phật ngự trong đó, Phật sẽ theo người đeo mà đến những nơi bẩn thỉu, ô uế mỗi ngày. Thử hỏi khi đeo trên người, khi sinh hoạt cá nhân, sinh hoạt vợ chồng khác nào làm những việc xú uế đó trước mặt chư Thần? Đó có phải tôn kính Thần Phật hay vì đơn giản là vì sở thích mà con người tùy tiện đặt Phật ở đâu theo ý mình? Ngay như con cái trong nhà sinh hoạt bình thường cũng không thể có những hành vi khiếm nhã trước mặt bố mẹ, huống chi đây là lại Thần Phật? Vậy tội lỗi gây ra to lớn nhường nào?

Có nhà hàng còn đặt tên món ăn nào là La Hán chay, Phật nhảy tường,… chẳng khác gì xem Phật, La Hán còn tham dục sắc, vị dơ bẩn của người thường, há chẳng đang phỉ báng Thần Phật hay sao?

Đặc biệt là trong thời gian gần đây rộ lên phong trào khắc ba vị tam đa Phúc – Lộc – Thọ bằng nhân sâm Hàn Quốc, củ cây đinh lăng sau đó đem ngâm rượu uống với mong muốn sức khỏe, cầu tài đắc lộc, gia đình may mắn… 

binh dinh lang 25l dieu khac phuc loc tho 1
Người uống thứ rượu này chẳng giống ma quỷ xưa kia luôn rêu rao ăn thịt Đường Tăng, nay chỉ khác là uống rượu có ngâm… ba ông tam đa!

Nếu suy nghĩ theo lý lẽ thông thường, thì đó chẳng phải xem các vị tam đa như nhân sâm, nhung hưu hay tay gấu. Người uống thứ rượu ấy chẳng giống ma quỷ xưa kia luôn rêu rao ăn thịt Đường Tăng, nay chỉ khác là uống rượu có ngâm… ba ông tam đa!

Quả thật, trong vô minh, con người đã thường nhân hóa, dung tục hóa hình tượng Phật. Họ đã không còn một chút kính ngưỡng với các bậc thần tiên. Khi con người trở nên vô Thần, không còn tin vào nhân – quả,… nếu tiếp tục như vậy, thì tương lai xã hội nhân loại sẽ đi đến đâu?

Phải chăng không biết thì không có tội?

Nhiều người vẫn thường biện minh rằng “không biết không có tội”. Tuy nhiên điều ấy có đúng không?

1 2

Một hôm, sau khi Đức Phật thuyết pháp xong, một đệ tử bước lên thỉnh giáo: “Thưa Đức Phật! Người ta hay nói rằng không biết không có tội. Điều ấy có đúng chăng?”.

Đức Phật mỉm cười đầy từ bi, không trả lời thẳng mà dẫn ra một câu chuyện: “Có một cái gắp than bị lửa làm cho nóng bỏng nhưng mắt ta không nhìn thấy được, lại sờ tay cầm vào nó. Vậy giữa việc biết cái gắp than đang nóng bỏng và không biết, điều gì tổn hại hơn?”. 

Vị đệ tử suy nghĩ một chốc rồi trả lời: “Thưa Đức Phật, không biết nó đang nóng bỏng là tai hại hơn cả. Nếu không biết thì sẽ không đề phòng, bởi thế mà bị bỏng tay”. 

Đức Phật bấy giờ lại mỉm cười và ôn tồn giảng: “Đúng thế! Nếu biết cái kẹp than bị nóng bỏng thì lòng sẽ đề phòng, không dám sơ suất cầm vào tay không. Thế thì ‘không biết không có tội’ chẳng phải đã rất sai hay sao. Không biết thực ra chính là phạm tội lớn nhất. Người ta vì vô minh nên cứ mãi trầm luân trong bể khổ”. 

Có thể thấy những hành động vô minh ấy không những không có tội mà trái lại lại còn là tội lớn. Bởi vì chúng ta đối đãi với bậc tôn kính nhưng lại không chịu tìm hiểu đạo lý mà xử sự theo lối nhận thức thấp kém của con người. Những ai đang trong vô minh mà bất kính với Thần Phật không thể chối bỏ trách nhiệm cho hành động của mình.

Phỉ báng Thần, Phật gặp quá báo lớn 

Vào triều đại nhà Đường, thiền sư Quốc Thanh thường dùng những lời dạy bảo của Phật để thiện hóa dân chúng, vì thế rất nhiều người đã đến chỗ ông để nghe kinh. Nhưng ở địa phương, có một viên quan từ trước đến nay không tin Thần Phật. Khi thấy nhiều người đến nghe kinh thì vô cùng ghen ghét, tức giận. Viên quan bèn vu oan rồi cho người bắt trói thiền sư lại, đánh hai mươi gậy lớn.

Đêm hôm ấy, viên quan này mơ thấy người cha đã quá cố của mình trở về. Người cha ấy vô cùng tức giận và khóc lớn, nói với viên quan rằng: “Con dám làm ô nhục thiền sư, Diêm Vương vì chuyện này cũng đã phạt ta hai mươi gậy sắt, ngay cả chức quan của con cũng đã bị bãi bỏ rồi!”. Quả nhiên, mấy ngày sau, viên quan này bị tước bỏ chức vị.

Bảo vệ Phật đường, nhận phúc báo thêm 30 năm tuổi thọ

Thái Bình quảng ký có chép câu chuyện như sau. Vào năm Khai Nguyên thứ 15 triều đại nhà Đường ( tức năm 727), Hoàng Đế ra lệnh trong 3 ngày phải phá hủy hay đóng cửa hết thảy Phật đường trong thiên hạ. 

Binh di de gan 01

Lệnh ban ra, chốn thanh tu nơi nơi đều náo loạn. Duy chỉ có ở huyện Tân Đức ở Dự Châu là các Phật đường bình yên vô sự. Nguyên do là quan huyện vùng này tên là Lý Dư có nổi giận hạ lệnh: “Trong địa hạt ta quản lý, nếu có người nào dám phá Phật đường thì nhất loạt đều xử tử”.

Ông này thường ngày không phải người nhân đức, tính tình nóng nảy, hay uống rượu, thường làm việc trái đạo nghĩa. Nhưng vì thời hạn mà lệnh trên ban ra quá gấp gáp nên ông ta phẫn nộ, quyết cưỡng lại.

Sau đó một năm, Lý Dư mắc bệnh rồi qua đời, nhưng được nửa ngày thì sống lại, kể chuyện dưới âm phủ. Khi gặp Diêm Vương, thấy tội lỗi của Lý Dư chồng chất trong sổ thiện ác, Diêm Vương lệnh cho quỷ tốt dùng nhục hình với Lý Dư. Lý Dư vội vàng kể lại câu chuyện bảo vệ Phật đường. Diêm Vương lệnh mang sổ phúc đức ra đối chiếu, thấy quả có việc đó, liền cho Lý Dư quay lại dương gian, đồng thời tăng thêm 30 năm tuổi thọ.

Vô minh tạo nghiệp nhưng quả báo là khôn cùng 

Cổ nhân xưa nay vẫn nhìn nhận Thần Phật là bậc tôn kính uy nghiêm, là bậc đại biểu cho Trời đất, con người ở những nơi không thanh tịnh thì không được phép nhắc đến. Khi có bái tạ, cổ nhân cần phải tắm rửa trai tịnh sạch sẽ trước rồi mới được phép dâng hương kính bái. 

Người xưa chẳng dám tùy tiện gọi tên Phật. Mỗi lần niệm Phật hiệu thì trong tâm là niềm kính ngưỡng vô hạn. Đối với tượng Phật họ không dám tùy tiện sờ mó, luôn giữ cho hình tượng Phật sạch sẽ và đặt nơi cao ráo trang trọng trong gia đình hay đền chùa… ấy là vì họ có tâm kính Đạo, trọng Đức, mà Phật chính là một bậc đại đức siêu việt.

Ấy vậy mà con người ngày nay lại đem cả Thần Phật vào bình để ngâm rượu uống, xem như một vật trang trí, đeo trên người, xăm lên người, đặt tên món ăn…

Những việc làm đó chẳng phải là tội bất kính hay sao? 

***

Vì sao con người ngày nay lại phải chịu đựng quá nhiều những thiên tai nhân họa. Phải chăng cũng một phần vì buông lơi đạo đức, khinh mạn Thần Phật? Thiết nghĩ mỗi người chúng ta, trong thời khắc trời đất chuyển mình này, hãy suy xét lại bản thân để quy chính nhân tâm, tín Phật, kính Thiên. 

Những ai đang vô minh mà dung tục hóa hình tượng Thần, Phật, hãy nhanh chóng vãn hồi trước khi quá trễ.

Minh Đăng 

Banner 1 2

Xem thêm:

Hoa Ưu Đàm huyền thoại có phải là một loại trứng côn trùng?

Chụp quét xác ướp Từ Hiền pháp sư, phát hiện nhục thân 1.000 năm bất hoại

Vị Lạt Ma ở chùa Đông Trúc Lâm nói về “Phật duyên”

Tân Thế Kỷ *Truyền Thống – Nhân Văn – Trung Thực*

Xem thêm

- Quảng cáo -spot_img

Xem nhiều